Đừng để quá muộn mới nói lời ăn năn

Mỗi một người đều có những con đường, lối đi riêng cho cuộc đời của họ. Thế nhưng từ lúc sinh ra cho đến khi khôn lớn, không ai nghĩ một ngày mình sẽ trở thành kẻ giết người hay tội nhân thiên cổ.

Trót gây nên tội nhưng họ cũng đau đớn, dằn vặt khi nhìn thấy người thân khổ sở, tuyệt vọng trước mức án cao mà pháp luật dành cho con, cháu. Đừng để khi quá muộn mới nói lời ăn năn.
Nguyễn Thanh Hồng (SN 1980, ngụ Tiền Giang) bỗng dưng trở thành kẻ giết người chỉ vì tiếc số tiền vừa trao cho cô gái bán dâm. Điều xót xa hơn là hoàn cảnh Hồng rất khó khăn, con bị cáo bị bại não, vợ chỉ ở nhà để chăm sóc con.
Trong lời nói sau cùng tại phiên toà phúc thẩm, Hồng lắp bắp nói lời tạ tội. “Bị cáo vô cùng hối hận khi đã trót gây ra những đau thương mất mát cho gia đình bị hại. Xin gia đình nạn nhân, cha mẹ và vợ hãy tha thứ cho những lỗi lầm của bị cáo. Mong Hội đồng xét xử xem xét để bị cáo có cơ hội trở về cùng vợ chăm sóc con trai đau ốm. Vắng bị cáo, không biết vợ con ở nhà sẽ sống ra sao?..”, gã gục mặt khóc. Cả khán phòng lặng người trong tiếng thổn thức của kẻ giết người.
Hay một trường hợp phạm tội của một bị cáo khác cũng có hoàn cảnh không kém phần xót xa. Một buổi tối giữa năm 2012, trên đường chở vợ và con trai đi mua điện thoại về  thì Nguyễn Thanh Tuấn (sinh năm 1990, ngụ xã Phước Thiền, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai) bị nhiều thanh niên chặn đánh vì dám cho xe vượt mặt họ.
Giữa lúc hỗn chiến, thấy vợ mang thai đang bị những người đàn ông cao to đánh, Tuấn đã cầm dao đâm loạn xạ để ứng cứu. Hậu quả một người chết, một người bị thương, Tuấn phải nhận 14 năm tù giam.
Tại toà, lời nói sau cùng trước khi Hội đồng xét xử nghị án, người đàn ông đã khóc nức nở “Sau đêm đó, vợ bị cáo đã sảy thai, đứa con trai 2 tuổi cũng bị té giếng mà chết. Vì không chịu nổi cú sốc, vợ bị cáo đã hoá điên, bỏ đi đâu không rõ. Gia đình bị cáo tan nát hết rồi. Bị cáo biết mình có tội nên dù phải ngồi tù bao nhiêu năm để trả giá cho hành vi của mình bị cáo cũng chịu. Nhưng bị cáo vẫn còn mẹ già không ai nuôi dưỡng. Xin toà xem xét cho bị cáo”. Không chỉ Tuấn mà mẹ già của bị cáo này nước mắt cũng không ngừng rơi.
Một bản án khác cũng không kém phần nghiệt ngã đối với vợ chồng Nguyễn Đức Lợi (sinh năm 1984) và Dương Thị Sang (sinh năm 1985 cùng ngụ huyện Củ Chi) khi cả 2 cùng bị nhiễm HIV.
Vì sức khoẻ yếu nên không thể đi làm, cuộc sống của vợ chồng con cái Sang Lợi càng khó khăn. Để có tiền thoả cơn nghiện, Lợi mua ma tuý về bán lại.
Dương Chí Dũng
“Với cương vị là CT HĐQT mà để xảy ra việc này bị cáo rất hối hận. Qua đây bị cáo xin lời xin lỗi đến đảng, Chính phủ, nhân dân và toàn bộ nhân viên ngành hàng hải vì để xảy ra sai phạm này. Bị cáo vô cùng hối hận”, Dương Chí Dũng nói lời sau cùng.
Sau đó, bị cáo Dũng đã đọc những câu thơ ca ngợi ngành hàng hải (nhưng bị chủ tọa ngắt lời):
28 năm qua lại trở về/Với người hàng hải nặng thề năm xưa/Dưới cờ đảng nguyện cùng đưa/Con tàu hàng hải đến bờ vinh quang
Dù không đồng ý nhưng chẳng thể cản được chồng nên Sang đã vô tình tiếp tay cho Lợi. Cả hai bị bắt, hai đứa con chưa kịp lớn khôn bỗng trở thành gánh nặng cho bà nội đã hết tuổi lao động.

Nói như năn nỉ với Hội đồng xét xử, Lợi đã khóc “Bị cáo biết mình có tội. Vợ của bị cáo cũng chỉ là nạn nhân của chồng. Vợ chồng bị cáo cùng bị nhiễm bệnh, không biết có thể sống được bao lâu. Nhưng ngoài đời, mẹ của bị cáo đã quá già để có thể nuôi các con của bị cáo. Xin toà xem xét”. – Đứng cạnh chồng, Sang không nói được câu nào, chỉ có đôi mắt ầng ậc nước.
Hay mới đây, Huỳnh Thị Huyền Như (sinh năm 1978) bị tuyên án chung thân vì lừa đảo chiếm đoạt 5.000 tỉ đồng của nhiều người. Được nói lời sau cùng, Huyền Như đã cố nói lời tạ lỗi đến gia đình, đồng nghiệp, những người đã vì bị cáo này mà vướng vào lao lý.
Nhưng hơn hết thảy, hình ảnh đứa bé vô tội được Huyền Như sinh ra trong trại giam đã khiến những người chua xót.
Chẳng biết vô tình hay cố ý Huyền Như có thai rồi bị bắt. Không ai biết thực tế ra sao nhưng chính đứa bé này đã “cứu” mẹ của nó. Đáng tiếc thay chỉ đến khi đứng trước vành móng ngựa bản năng làm mẹ mới cho Huyền Như thấy cô đã sai lầm khi đi nước cờ này.
Đứa bé không hề có tội nhưng giờ bị giam cầm cùng mẹ, không cha, không giấy khai sinh, không được hưởng những thứ giản đơn nhất mà một đứa trẻ bình thường có. Huyền Như đã khóc rất nhiều trong lời nói sau cùng. Nỗi ân hận dằn vặt, dày vò “siêu lừa”.
Khi phạm tội ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mà không lường trước hậu quả. Đến khi có thể nói lời sám hối thì đã quá muộn màng.
Dương Tự Trọng và đồng phạm
Nói lời sau cùng trước khi Hội đồng xét xử vào nghị án, bị cáo Dương Tự Trọng tỏ vẻ rất buồn bã.
 
“Dương Chí Dũng là anh ruột của tôi. Thời gian qua tôi luôn sống trong kỷ niệm của hai anh em. Đêm tôi vẫn thầm ước tôi có thể chịu tội thay cho anh tôi và luôn cần mong cho anh tôi được hưởng sự khách quan, khoan hồng của pháp luật, lòng từ bi, khoan dung, độ lượng, vị tha của người đời. Tình cảm ấy trong con người ai cũng có nên mong mọi người thông cảm”, bị cáo Trọng nói.
Còn về phần mình, bị cáo Trọng khẳng định mình sẵn sàng chấp nhận mọi hình phạt.
Bị cáo Hoàng Văn Thắng (nguyên cán bộ Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về môi trường, công an Hải Phòng) cho rằng, cái mất lớn nhất của bị cáo sau vụ án này là danh dự của một chiến sĩ công an. 
Sự trừng phạt lớn đối với bị cáo là đã để lại lý lịch không trong sạch cho gia đình. Bị cáo Thắng xin hội đồng xét xử mức án thấp nhất để mau chóng được trở về, xóa lý lịch xấu ấy cho con cái và trả ơn cha mẹ.
Về phần mình, bị cáo Nguyễn Trọng Ánh cho rằng vụ án này đã làm mình mất hết tương lai và hình phạt tù sau song sắt không đáng sợ bằng những định kiến bên ngoài.
“Cuối năm rồi, bị cáo chúc mừng năm mới hội đồng xét xử và những người có mặt tại tòa hôm nay. Tôi chúc toàn thể cán bộ, nhân viên trong ngành phải vững vàng lên và phải nói không với tội phạm. Nếu có sai thì phải dũng cảm đối mặt”, bị cáo Ánh nói.

Popular posts from this blog

Những tên làng kỳ lạ nhất VN