Dương Chí Dũng gây nhiều bức xúc hơn Phạm Thanh Bình

Bản án tử hình mà tòa sơ thẩm dành cho bị cáo Dương Chí Dũng trong vụ án tham nhũng cực lớn tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) đã không phụ lòng mong mỏi của nhiều người. Mức thiệt hại về tài sản riêng tội cố ý làm trái mà 10 bị cáo trong vụ án này gây ra cho nhà nước là 336 tỉ đồng. 
Tuy con số thiệt hại ít hơn so với vụ án tham nhũng tại Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin, nay đã được đổi tên thành Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy - SBIC, số tiền các bị cáo phải bồi thường cho các doanh nghiệp nhà nước bị thiệt hại lên đến 1.200 tỉ đồng), nhưng tính chất của vụ án Vinalines gây ra nhiều bức xúc hơn.
Cán bộ cấp cao sống sa hoa, phóng đãng
Dù bị cáo Dương Chí Dũng không thừa nhận tội tại tòa, nhưng cách sống sa hoa, phóng đãng của bị cáo này đã bị phơi bày trước công luận. Dù vợ của Dương Chí Dũng tỏ ra rất vị tha, tìm mọi cách bênh vực cho chồng, kể cả chuyện cơ quan điều tra xác định được bị cáo Dũng bỏ 10 tỉ đồng ra mua hai căn hộ cao cấp cho cô bồ nhí, bà ta vẫn một mực nói đó là tiền do bà ta đưa chồng đem đi đầu tư, thì nhiều người vẫn không thể tin được lời bà ta nói là sự thật.
Thử hỏi chỉ là một cô bồ nhí thôi, mà vị chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines, một công ty cực lớn vốn của nhà nước, đã vung tay quá trán bỏ 10 tỉ đồng mua hai căn hộ cao cấp để tặng cho cô ta, thì số tiền tham nhũng sẽ không dừng lại ở con số 10 tỉ đồng “lại quả” từ một hợp đồng “khủng” như thế.
Ông chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines đã vung tay quá trán bỏ 10 tỉ đồng mua hai căn hộ cao cấp để tặng cho bồ nhí, thì số tiền tham nhũng sẽ không dừng lại ở con số 10 tỉ đồng “lại quả” từ một hợp đồng “khủng” như thế.
  Rất tiếc là cơ quan điều tra đã không xác định được ngoài tiền mua nhà, Dương Chí Dũng có bỏ tiền “nuôi” người tình này ăn chơi thỏa thích hay không, bởi vì thông thường việc tặng quà hay chu cấp cho người tình của “đại gia” không chỉ có việc mua nhà. Rồi bị cáo Dũng có đưa vợ con “đi mây về gió” vi vu ở nước ngoài bằng tiền của công ty hay không, các tài sản mà Dũng và vợ đang đứng tên có thực là mua từ tiền thu nhập hợp pháp hay không…
Mà tiền của Vinalines là tiền của nhà nước, của nhân dân, trong chúng ta ai cũng phải thấy xót khi nó bị tùng xẻo, quẳng qua cửa sổ một cách không thương tiếc như vậy.
Hàng trăm tỉ của dân trôi qua kẽ tay ông chủ tịch
Từ lâu, rất lâu rồi, tôi nghe phong phanh trong dư luận đâu đó những câu chuyện đại loại như: dù có gây thiệt hại cho nhà nước 100 tỉ nhưng bỏ túi được 1 tỉ, cán bộ vẫn chấp nhận làm, chấp nhận ký các hợp đồng, các dự án hoành tráng mà hiệu quả nó như thế nào không cần biết. Thì đây, vụ cố ý làm trái tại Vinalines là một ví dụ điển hình của chuyện “sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi”.
Cũng tương tự như Phạm Thanh Bình, nguyên chủ tịch Hội đồng quản trị Vinashin trước đây mua những con tàu Hoa Sen chả khác gì đống sắt vụn, gây thiệt hại cả ngàn tỉ đồng cho các công ty vốn nhà nước, Dương Chí Dũng và thuộc cấp mua ụ nổi 83M trị giá 9 triệu USD như đống sắt khổng lồ đem về rồi để đó. Đến giờ này, cái ụ nổi 83M vô tích sự vẫn tiếp tục “ngốn” tiền của Vinalines 1 tỉ đồng/tháng cho chi phí bảo vệ, trông coi, bảo đảm an toàn, còn con số thiệt hại thực tế ngay chính lãnh đạo đương nhiệm của Vinalines cũng không tính xuể!
Rất tiếc là trong các tội danh mà cán bộ các công ty, tập đoàn nhà nước thường phạm phải, tội tham ô tài sản có khung hình phạt nặng hơn nhưng lại khó chứng minh hơn. Chỉ cần tham ô từ 500 triệu đồng trở lên, quan chức đã phải đối mặt với khung hình phạt tù 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình. Nhưng để xác định ý chí chủ quan của cán bộ “thò tay lấy của công” bỏ túi lại không dễ chút nào.
Trong vụ án Vinashin, cơ quan điều tra đã không chứng minh được cán bộ nào chiếm đoạt tiền của nhà nước nên chỉ có thể truy cứu trách nhiệm hình sự các bị cáo về tội cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Mà tội này khung hình phạt cao nhất chỉ từ 10 năm đến 20 năm tù (gây thiệt hại từ 1 tỉ đồng trở lên hoặc gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác).
Tổng mức án do tội cố ý làm trái của 10 bị cáo này nếu bị xử “mút khung” (mức cao nhất) cũng chỉ có… 200 năm tù. Chia ra mỗi năm tù của một bị cáo đánh đổi thiệt hại của nhà nước hơn 1,5 tỉ đồng!
Trong vụ án Vinalines cũng vậy. Con số tham ô mà cơ quan tiến hành tố tụng chứng minh được cũng chỉ dừng ở 28 tỉ đồng, chủ yếu dưới danh nghĩa tiền “lại quả”, nói nôm na kiểu như “hoa hồng” chi lại cho người mua hàng mà thôi. Mà “hoa hồng” mua hàng thì có thể thấy ở bất cứ đâu, chỉ cần mua một cái thẻ cào nạp tiền điện thoại di động thì người mua cũng đã có vài phần trăm “lại quả” rồi. Ngay các cơ quan, tổ chức khác, khi mua bất cứ thứ gì theo gói (tháng, quý, năm) mà không qua đấu thầu, thường hay nhận “lại quả”. Mà gói hàng giá trị càng lớn, số tiền “lại quả” càng cao, nhất là trong các dự án xây dựng, mua sắm trang thiết bị…
Trở lại vụ Vinalines, qua hợp đồng mua ụ nổi 83M giá 9 triệu USD một cách lãng phí, Dương Chí Dũng và đồng bọn được xác định gây thiệt hại cho Vinalines 336 tỉ đồng. Trong khi đó, tổng mức án do tội cố ý làm trái của 10 bị cáo này nếu bị xử “mút khung” (mức cao nhất) cũng chỉ có… 200 năm tù. Chia ra mỗi năm tù của một bị cáo đánh đổi thiệt hại của nhà nước hơn 1,5 tỉ đồng!
Rõ ràng tội cố ý làm trái gây thiệt hại cho nhà nước lớn gấp hàng chục, hàng trăm lần so với tội tham ô, nhưng cái án lại quá nhẹ nhàng cho các quan chức “nhúng chàm”. Điều này liệu có làm cho các nhà làm luật Việt Nam phải đắn đo, suy nghĩ hay không?
Và vấn đề đặt ra là tại sao nhà nước ta đặt ra biết bao nhiêu cơ chế quản lý, nếu xét theo văn bản pháp luật là cực kỳ chặt chẽ, mà “con voi lại chui lọt lỗ kim” như thế? Để tiền của lãng phí cho những việc như vậy, không có người dân nào lại không cảm thấy đau lòng, xót ruột.
Người gọi điện cho Dương Chí Dũng là ai?
Tại phiên tòa, hội đồng xét xử đã hỏi người gọi điện báo cho Dương Chí Dũng để Dũng bỏ trốn là ai, nhưng bị cáo đã một mực không nói. Trả lời Báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Thanh Hà (hội thẩm nhân dân tham gia phiên tòa xét xử vụ án Vinalines) nói: “Về việc Dương Chí Dũng không khai tên người báo tin cho Dũng bỏ trốn, phiên tòa sắp tới đây sẽ làm rõ điều đó. Việc này liên quan đến vụ án xét xử những tổ chức cho Dương Chí Dũng bỏ trốn, điều đó buộc phải làm rõ”.
Đây là điều mà người dân rất muốn biết ở phiên tòa này đã chưa được giải đáp. Đành rằng việc cơ quan tiến hành tố tụng chưa “sờ” đến người gọi cú điện thoại đó, và sắp tới có thể sẽ “sờ” tới, nhưng vẫn có tâm lý lo ngại nếu pháp luật không được áp dụng nghiêm, nếu không có sự chỉ đạo chặt chẽ, biết đâu “người giấu mặt” đó lại thoát sự trừng phạt của pháp luật?
Tiểu Ngọc
(Ảnh: Các bị cáo nghe tòa tuyên án)/Một Thế Giới