Ba ý kiến về bài viết “tứ đại ngu” của ĐB Hoàng Hữu Phước

“ĐB phản đối hợp pháp hoá mại dâm, tôi cũng không bàn đúng sai về chuyện hợp pháp hay không hợp pháp nhưng cách ĐB sử dụng từ ngữ “Đĩ” này đĩ nọ tôi cảm thấy ĐB không xem họ là một con người”…

LTS: Ngày 19/2, Báo Giáo dục Việt Nam đã bất ngờ nhận được một bức thư của độc giả có tên là Tạ Lương (ở An Khê, Gia Lai) về một số vấn đề trong bài viết “Dương Trung Quốc và 4 điều sai năm cũ (Tứ đại ngu)" của ĐB Hoàng Hữu Phước liên quan đến ĐB Dương Trung Quốc. Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả. Sau đây, chúng tôi xin gửi tới bạn độc toàn bộ nội dung bài viết này.

Vô tình đọc được một bài viết của một đại biểu đại diện cho nhân dân, viết bài đả kích đại biểu khác mà tôi cảm thấy nặng lòng. Nặng lòng vì mặc dù trình độ dân trí của chúng ta thật sự chưa cao nhưng cũng xin ông Phước đừng viết những bài viết như thế, kiểu ăn nói thiếu lịch sự và khiếm nhã, hồ đồ này chỉ áp dụng được ở đâu đó ngoài đường ngoài chợ mà thôi.

Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước (Ảnh: Báo Vietnamnet)
Xin không mạn bàn về nội dung sâu xa, chi tiết của bài viết, không bàn về kết quả đúng sai của ĐB trong những vấn đề tranh luận, mà tôi chỉ xin mạn bàn về cảm xúc của một công dân khi đọc được bài viết của Đại biểu.

Thứ nhất, ĐB phản đối hợp pháp hoá mại dâm, tôi cũng không bàn đúng sai về chuyện hợp pháp hay không hợp pháp nhưng cách ĐB sử dụng từ ngữ “đĩ” này "đĩ" nọ tôi cảm thấy ĐB không xem họ là một con người. Và cách ĐB sử dụng từ ngữ lại càng thô tục hơn khi đem từ “Đĩ” áp dụng vào vô số trường hợp, vô số lĩnh vực từ kinh tế, văn hoá cho đến công nghiệp… Thiết nghĩ một ĐB quốc hội thì không nên thô tục như thế.

Phật nói khúc gỗ mục không nên vứt đi vì khi đẽo thành tượng Phật thì vô số người trân trọng thành tâm khấn vái. Nói như thế để hiểu những con người làm nghề "bán thân nuôi miệng" kia đến một lúc nào đó khi biết tự sửa thân mình còn làm được nhiều việc tốt ắt sẽ có người trân trọng yêu mến...

Tôi nghĩ nếu xã hội này mà ai cũng có suy nghĩ gay gắt hẹp hòi, thiếu lòng nhân ái của ĐB thì chắc những người bán dâm chỉ có con đường hành nghề mại dâm suốt đời mà không có con đường thoát….

Thứ 2 xin không mạn bàn nhiều về vấn đề có nên áp dụng luật biểu tình không. Tôi chỉ nhớ một câu ĐB nói, dân trí người Việt Nam còn kém không nên áp dụng luật biểu tình học đòi theo người ta. ĐB chê dân trí Việt Nam kém nhưng tôi thấy hình như văn hóa ứng xử của ĐB còn kém xa những người nông dân Việt Nam.
Bài viết Dương Trung Quốc - Bốn điều sai năm cũ đăng trên blog được cho là của ĐBQH Hoàng Hữu Phước

ĐB nhớ những lời giáo huấn về đạo làm người của Đức Khổng Tử mà ĐB không nhớ rằng trong suốt thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước dân nhân ta đã tổ chức biết bao nhiêu cuộc biểu tình chống quân xâm lược để khơi dậy lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc, không hiểu rằng lúc đó trình độ dân trí đã bằng bây giờ chưa hay là còn cao hơn bây giờ khi lúc đó phần lớn người dân chỉ biết điểm chỉ để ký tên?

Nói thế để ĐB hiểu rằng biểu tình không phụ thuộc vào trình độ dân trí cao hay thấp, mà biểu tình xuất phát từ nhiều nguyện vọng của nhân dân, của mọi tầng lớp để đòi những quyền về tự do, quyền chính đáng của mình, biểu tình phản đối những kẻ xấu….Ở đời, ở cấp độ Nhà nước thì có Luật pháp, còn cấp độ làng xã thì có lệ làng. Tất cả các việc làm mà người dân muốn hay thực hiện theo số đông đều phải có luật để đưa vào lề lối bởi nếu không có luật thì dễ loạn, quốc có quốc pháp, nhà có gia quy, xin ĐB xem xét.

Thứ ba, ĐB chỉ trích gay gắt văn hoá từ chức. Vấn đề này ĐB nhắc nhiều về vấn đề “đoái công chuộc tội”, tác giả nêu bật công nhiều hơn tội nên có thể miễn trừ thoải mái. ĐB nói vấn đề này làm tôi nhớ đến vấn đề học tập của các em hiện nay. Các em học nhiều môn Toán, Lý , Hoá, Văn , Sử, Địa…

Nếu các em học tất cả các môn đều giỏi nhưng chỉ một môn bị dưới trung bình thì các em không thể nào là học sinh giỏi được, mà đã không giỏi thì khó làm công tác đứng đầu lớp học, giáo dục đã phân cấp như thế, huống hồ chi là những vấn đề lớn về kinh tế, chính trị, xã hội… sai một ly là đi một dặm để lại hậu quả vô cùng to lớn cho nhân dân, cho đất nước. Vậy mà ĐB còn nói là sai cái này có thể lấy cái kia bù đắp lại… Tôi không hiểu là sẽ bù đắp trong bao lâu, bao năm hay sẽ tới đời con đời cháu.

Người Á Châu hay nói nhiều về người quân tử, các dũng tướng ngày xưa đánh thua trận liền về tâu vua xin chịu tội, nhẹ là từ chức, nặng là chém đầu. Tiểu nhân thì không có dũng khí ấy xin Vua tha tội chết hoặc thậm chí quay đầu theo giặc. Văn hoá từ chức có lẽ đã tồn tại từ thời phong kiến chứ không phải tới bây giờ, chỉ khác nhau ở chỗ bây giờ người ta chỉ xin từ chức chứ không ai xin chết cả…

Cũng xin đừng biện hộ rằng họ dân trí cao hay thấp, bởi vì theo tôi biết ở Việt Nam, Giáo sư, Tiến sĩ là không ít. Dẫu biết rằng con người không ai là toàn diện cả nhưng nếu các quan chức, cấp lãnh đạo được nhân dân tin tưởng yêu quý, xứng đáng là bậc minh quân thì dù họ có muốn từ chức đi chăng nữa thì nhân dân cũng không bao giờ cho họ từ chức đâu.

Tôi chỉ là một người trẻ thuộc thế hệ 8x vô tình đọc được bài viết của ĐB, có thể kiến thức còn nông cạn hẹp hòi, chỉ xin nêu lên một vài ý kiến cá nhân để bạn đọc cùng ĐB xem xét, đàm luận. Chúc ĐB luôn làm tốt nhiệm vụ và niềm tin của nhân dân giao phó!