Giấc mơ... siêu

Chở con gái rượu đi “siêu thị 5.000 đồng” ở chợ Nhị Thiên Đường, Tư Còm bắt chuyện anh Tám bán hàng trong lúc con bé lựa chọn kẹp tóc, nữ trang rẻ tiền bày la liệt trên vỉa hè chợ:

– Làm ăn được không anh?
– Được chứ. Chẳng những tui bán ở đây mà cả sáu anh chị tui nữa cũng bán ở các chợ trong quận. Có thể coi như là một “tập đoàn siêu thị 5.000” à nghen. Chừng anh muốn được nhượng quyền thì nói tui nhe.
– Nổ dữ vậy cha nội, siêu thị gì mà lèo tèo…
– Vậy anh hổng thấy ở xứ mình cái giống gì cũng thành “siêu” hết rồi sao? Có siêu tập đoàn nè, siêu đại gia nè, siêu mẫu nè, siêu sao nè, rồi vịt siêu thịt, heo siêu nạc… Có cái gì mà người ta hổng bơm, thổi đâu. Ngay cả tui cắc củm kiếm từng đồng mà bà xã tui cũng còn òn ỉ “Cho em bơm tí nghen…” Không cho bơm bả đe là rút thẻ đỏ treo giò tui luôn đó.
– Ừ, ráng mà ếch hoá bò đi, có ngày nổ banh xác. Như vụ một tập đoàn vận tải mới đây, xe không lo chạy, ráng làm qua bất động sản rồi giáo dục, đến nỗi đang rao bán xe, bán nhà để trả nợ…
– Sống là phải mơ tí chứ anh, có ai đánh thuế giấc mơ bao giờ.
– Chuyện làm ăn, kinh doanh mà ông bảo mơ là tui cũng bó tay. Đó là chuyện “thấy người ta ăn khoai vác mai mà chạy”. Bịnh đó người ta kêu là “phù thũng tinh thần” đó, hay nói một cách “triết học” là bệnh “duy ý chí” đó cha. Đúng là “dân ta ham to…”
– Nhưng sao khi không anh lại phê bình tui dữ dội vậy. Tập đoàn siêu thị tui có lỗ đâu? Mà có lỗ thì chỉ mình ên em chịu chứ có chết ai đâu nào…?

Theo Báo Sài Gòn Tiếp Thị