Đội hình lý tưởng

– Thấy chuyện cổ động viên Ba Lan và Nga đánh nhau mà... mừng ông ạ: hoá ra cổ động viên nước mình còn hiền.

– Người ta đổ máu mà ông mừng được à? Hai nước đó trong lịch sử đã nhiều lần xung đột, nay gặp nhau xô xát cũng là điều dễ hiểu. Ông thử nghĩ đi, nếu nước mình và “nước lạ” đá bóng với nhau, chắc gì giữ nổi tình hữu nghị giữa cổ động viên hai nước?
– Có thể. Nhưng chuyện đó khó xảy ra, vì với trình độ bóng đá nước mình thì còn lâu mới có cơ hội đọ sức cùng các nước có nền bóng đá đẳng cấp cao hơn.
– Nghĩ mà tức... Giá tôi có quyền, bảo đảm sẽ tìm ra 11 cầu thủ đủ sức làm nên đội tuyển trong mơ!
– Bao năm nay người ta làm đủ mọi cách nhưng thể thao nước mình vẫn lẹt đẹt chưa ra khỏi khu vực Đông Nam Á, vậy mà ông chém gió cứ vù vù!
– Tôi nói có cơ sở à nghe. Vấn đề là phải tuyển đúng người vào đúng từng vị trí.
– Thế nếu ông có quyền thì sẽ tuyển ai làm tiền đạo trong đội tuyển ấy?
– Giỏi luồn lách tiến thân, không ai hơn đám con ông cháu cha.
– Có lý, còn hàng tiền vệ?
– Cảnh sát giao thông! Mấy ảnh dạo này thích chơi “rắn” lắm, khoản chém đinh chặt sắt cứ vô tư!
– Duyệt. Thế chọn ai làm hậu vệ?
– Còn ai giỏi chuyền bóng hơn các bộ trưởng?
– Ờ há. Cuối cùng: thủ môn?
– Kiên cường bám trụ trong thế đơn thân độc mã chỉ có ngư dân miền Trung!
– Tuyệt vời, thế là xong thành phần đội tuyển trong mơ... Xí! Chưa có chân sút!
– Thôi cha! Mơ mộng vừa thôi, giữ được bóng không vào lưới là may lắm rồi!
Người già chuyện