Giải đáp một số câu hỏi của những người hâm mộ ông tiến sĩ văng tục

CLC: Đáng ra đã dừng vấn đề này, nhưng có tác giả gửi đến với một phân tích cầu thị, xin đăng để bà con tham khảo nểu ai thích. Bà con đọc kỹ và có ý kiến thật đàng hoàng, không nên chửi tục. Đây là ý kiến của tác giả, không hẳn ý kiến của chủ trang. Nhưng đọc rất thích.
Trong thời gian vừa qua trong dư luận xảy ra sự việc một ông Tiến sỹ trong quá trình giảng bài đã văng tục, chửi thề, chửi đệm theo thói quen vào những câu giảng của mình. Tuy nhiên điều đáng nói là ông giảng viên này lại tạo được không khí hết sức vui vẻ trong quá trình giảng bài của mình và từ đó tạo được làn sóng ủng hộ đông đảo, đa số từ phía sinh viên, học viên của ông ta. Còn những nhà giáo lâu năm, những giáo sư, tiến sỹ uy tín, những nhà phê bình văn hóa và những nhà quản lý thì hầu hết đứng về phía đối lập, đó là thẳng thừng phê phán hành vi nói tục chửi thề, tựu chung lại họ cho rằng nói tục là vi phạm chuẩn mực đạo đức, ông giảng viên này không đủ văn hóa và tư cách để đứng trên bục giảng.

- Trên cơ sở phân tích, tôi xin mạnh dạn chia sẻ cho bạn đọc cái nhìn biện chứng và thật dễ hiểu những vấn đề có tính logich, triết lý mà xin hứa là chỉ dùng tiếng Việt trong sáng, thuật ngữ chính thức để giải thích, không dám văng bậy. Kết cấu cũng theo đề mục dẫn dắt theo chiều từ nông đến sâu chứ không tùy tiện bạ nhớ đâu nói đó.








- Nhân đây cũng sưu tầm và hệ thống lại những ý kiến ủng hộ rời rạc của các bạn trẻ ủng hộ chửi bậy (vì các bạn viết lụn vụn quá, không có biện chứng, không có tổ chức) để trả lời thỏa đáng những thắc mắc của các bạn bằng phương pháp trả lời câu hỏi của các bạn. Tôi nghĩ phần này là quan trọng nhất.



1. Chung về ý nghĩa của việc chửi bậy:

1. Xã hôi: Chửi bậy là hành vi bản năng của con người, mọi người rất dễ gặp và lại khó tránh. Việc nói bậy cũng là một bản năng giống như bản năng tính dục vậy. Về mặt Xã hội, việc nói bậy xảy ra mọi lúc mọi nơi. Tuy nhiên, phải nói rằng, đó là tồn tại Xã hội chứ không phải Văn minh Xã hội, nó thể hiện nhận thức yếu mang đầy tính bản thể, bản ngã, bản năng. Có ba yếu tố sau: số lượng càng nhiều người tham gia nói tục, mọi người càng thường xuyên nói tục, xã hội càng dễ chấp nhận nói tục, thì đó là dấu hiệu của Xã hội càng kém văn minh và càng có sàn nhận thức yếu. Rõ ràng, nói tục, chửi bậy là một trong số những thước đo quan trọng của giới hạn văn hóa của con người. Câu này không thể phản bác, vì nó là chân lý.

2. Tâm lý: Chửi bậy, nói tục về mặt tâm lý phản ánh ức chế cá nhân cũng như những bức xúc tâm, sinh lý của con người cần giải tỏa ở mức độ phát ngôn. Tâm lý phổ biến sinh ra nói tục là “bất bình”, “bất mãn”, hoặc đến mức “giận dữ”. Càng xã hội loạn lạc, bất công, ức chế… càng sinh ra chửi tục, chửi thề và đó là biểu hiện cơ bản về mặt ngôn ngữ của sự ức chế. Khi ức chế vượt quá khả năng giải tỏa bằng ngôn ngữ, người ta sẽ hành động như tấn công, ẩu đả, trả thù…

3. Thêm các quan niệm khác:

Tham khảo việc chửi bậy qua tư tưởng:

- Nho học cho rằng đó là hành vi của kẻ tiểu nhân, không có khí chất. Đó là “thất Lễ”, là trái “Luân thường” và Khổng học không chấp nhận con người như thế.

- Phật học cho rằng đó là hành vi gieo “nhân” xấu và sẽ phải gặt “quả báo” xấu. Cần nói thêm, những câu đệm kiểu như “chết mẹ nó đi”, “muốn vả cho phát” “mẹ nó” “như chó”, “mẹ”, “mẹ kiếp”… đều là những câu tưởng như vô thưởng vô phạt nhưng theo tư tưởng Phật giáo là rất kỵ. Nó vi phạm chân lý từ bi, đại đồng của Phật. Người ta gọi là “Ác khẩu”, tức là khi phát ngôn nói toàn điều xấu, điều thô tục hoặc điều có thể làm tổn thương người khác (mặc dù họ không nhận ra), gọi là “lộng ngôn” vì khi phát ngôn không suy nghĩ kỹ. Cho nên mới có chuyện người chửi tục nhiều quá, bừa bãi quá kiếp sau không đầu thai được, hoặc có đầu thai thì bị méo miệng vì phải trả nợ do chửi quá nhiều ở kiếp trước… Chửi tục là biểu hiện thô bỉ nhất của “tam độc” nguy hiểm trong Phật giáo (tham, sân, si) khiến cuộc đời con người phải trả giá và đau khổ.

- Xã hội chủ nghĩa: chửi tục không phải hành vi của người tiên tiến, không phù hợp với đạo đức XHCN, người ta gọi là “tha hóa”, “tàn dư”.

- Tư bản: chửi tục là hệ quả của ức chế xã hội, của bất công và bất mãn, là bạn đồng hành của biểu tình, của phản đối của xung đột. Chửi tục chính là thứ lạc loài, là mặt trái của xã hội công nghiệp, là cái trái với sự hào hoa tráng lệ và lịch sự của văn minh Tây Âu. Bản chất khái niệm Văn minh gắn chặt với sự phát triển của xã hội Âu – Mỹ và từ đó người ta bắt đầu đặt ra những tiêu chí về lịch sự, về lịch thiệp, về trí thức… trong đó, chửi tục bị liệt vào dạng “thiếu văn hóa” chỉ phù hợp với những phân vùng kém văn minh, các nước lạc hậu và thuộc địa.

Còn nhiều ví dụ khác nhưng không cần thiết phải nêu quá nhiều.

Như vậy có thể kết luận, quả thực mà nói, “Chửi tục” từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây chưa từng được công nhận là hành vi trong chuẩn mực Xã hội, là sai, là cái tiêu cực, không phải hành vi đáng cổ súy. Và ở đây chúng ta chỉ lên án sự “chửi tục’ giống như từ trước đến giờ và sau này vẫn thế như một việc hiển nhiên.





2. Những quan điểm ủng hộ chửi bậy

2.1. Một số quan điểm ủng hộ có nội dung rõ ràng

a. Nhiều bạn sinh viên ủng hộ giảng viên nọ sẽ phản biện: cái đó không quan trọng, quan trọng là giảng viên đã mang lại không khí vui vẻ.



-         Diễn giải: Tức là các bạn cho rằng bộ tứ gồm chửi tục (hiện tượng) – thích thú (kết quả) – giáo dục (phạm vi) – giảng viên (tác nhân) là đi cùng nhau được.



Sai lầm ở đây là lắp nội dung không phù hợp hình thức, ví dụ theo các bạn ủng hộ, các bạn có cho phép chửi tục – thích thú đi cùng nhau, vậy ta có tập hợp chửi tục – thích thú – ABC – DEF trong đó ABC và DEF là hai ẩn số cần tìm. Kết quả bạn có thể điền gì vào đây? Chỉ có thể thành các cặp sau: ABC = quán bia, DEF = bạn nhậu, ABC = sân khấu kịch của xóm, DEF = diễn viên quần chúng, ABC = hội hè, DEF = thành viên, ABC = cuộc họp bạn bè, DEF = bạn hữu… còn không đúng nếu ABC = “giáo dục”, DEF = “giảng viên”. Nguyên nhân khiến các bạn hiểu sai nằm ở chỗ tiêu chí “thích thú” quá ít so với đòi hỏi của quan hệ “giáo dục”.

Nếu chỉ yêu cầu “thích thú” thì việc ông giảng viên kia chửi tục không đáng lên án như vậy và người ta không nói “tiến sỹ giảng bài tục tĩu” “giảng viên giảng bài tục tĩu”… vì tiêu chí “thích thú” không đủ để đáp ứng cho cặp giảng viên – giáo dục.



       Vậy kết luận bộ tứ chửi tục – thích thú – giáo dục – giảng viên là không thể đi cùng lúc với nhau. Muốn lắp chửi tục với thích thú thì có thể châm chước lắp theo công thức chửi tục – thích thú – quán bía – bạn nhậu hoặc chửi tục – thích thú – trò chơi – game thủ

Như vậy, không thể cho phép chửi tục – thích thú – giáo dục – giảng viên đứng chung, miễn là vui vẻ như một số bạn nhận định vì đó là sự gán ghép không hợp lý cả về nội dung lẫn hình thức (theo lẽ thường tình, hay theo cái chung của Xã hội được chấp nhận).



b. Các bạn ủng hộ giảng viên chửi bậy lại lý luận:

Tại sao giáo dục – giảng viên không thể đi đôi với việc chửi tục? Như thế có hợp lý không?



-         Diễn giải: Ở đây thấy rằng, giảng viên không bao giờ đi đôi với chửi tục được (nếu không ở cương vị giảng viên, về nhà với vợ thì không xét ở đây). Đã là giảng viên thực hiện nhiệm vụ (trong quá trình thực thi công vụ) thì không được chửi bậy. Mặc dù hiển nhiên nhưng cùng cần biện luận một chút.



Giảng viên trước tiên cần phải đạt tiêu chuẩn của giảng viên. Điều đó có nghĩa, giảng viên phải có sàn, tức là có giới hạn nhất định, không phải bất kỳ ai cũng làm giảng viên. Tiêu chí đó ở trình độ và tư cách.

Không có trường đại học nào nhận người trình độ kém vào làm giảng viên.

Không có trường đại học nào nhận người tư cách kém vào làm giảng viên.

Nếu trình độ yếu, tư cách kém là do nguyên nhân khác, đó là

-         sau này thoái hóa

-         tuyển chọn không kỹ, không phát hiện ra

-         do chạy chọt nhồi nhét

Việc có tiêu chí tuyển chọn cũng là nguyên tắc chung của hoạt động công tác giáo dục, đào tạo và được qui chuẩn hóa thành những nguyên tắc mà giảng viên được làm, không được làm do Bộ giáo dục quản lý, cục Nhà giáo phụ trách.

Tức là gì, giảng viên Đại học cũng như bao nghề khác, phải có tiêu chí riêng của mình để tuyển chọn, giống như điểm tuyển sinh thi đại học, như tuyển quân nhân, tuyển công an, tuyển phi công, tuyển thư ký, tuyển giám đốc, tuyển phát thanh viên, tuyển MC… mỗi nghề có tiêu chí riêng, và nghề giảng viên đại học cũng phải có tiêu chí riêng của nó để đảm bảo quá trình hoạt động đạt hiệu quả công tác cao nhất trong khả năng.



Vậy kết luận, tiêu chí của giảng viên không cho phép giảng viên chửi tục trong quá trình thực thi nhiệm vụ (giảng) là hợp lý và cũng như tiêu chí của bao ngành khác mà thôi. Các ngành khác cũng thế cả, có giới hạn của họ cả.



c. Các bạn ủng hộ giảng viên chửi tục có thể nói: tại sao không đặt ý kiến của chúng tôi lên hàng đâu, miễn chúng tôi thích là được rồi. Chúng tôi là người mua, ông ta là người bán. Mua – bán cười hỉ hả tại sao lại cấm?



Diễn giải:

Nhận thức đó nghe có vẻ tiến bộ, kỳ thực lại chậm tiến vì chỉ nhìn thấy cái cụ thể chưa hiểu thấu đáo bản chất.

Lý do: để đảm bảo cho hoạt động của Xã hội được trơn tru, thông suốt thì phải xuất hiện cơ chế quản lý Nhà Nước.

Song song với quản lý Nhà Nước bằng Pháp chế thì trong XH cũng hình thành cái gọi là “điều chỉnh bằng các qui phạm hay chuẩn mực về đạo đức”.



a- Vậy, nguyên tắc của Nhà nước sẽ can thiệp vào việc giáo dục – đào tạo, điều đó thể hiện ở việc qui định điều giảng viên được làm và không được làm.

b- Chuẩn mực đạo đức – văn hóa tự phát trong Xã hội cũng sẽ can thiệp vào việc giáo dục – đào tạo, và đặc biệt là đánh giá hành vi cụ thể trên phương diện đạo đức và tư cách làm người.



Một hành vi chỉ cần không phù hợp với một trong hai cái đó đã là có vấn đề và có thể coi là sai trái, còn nếu không phù hợp cả hai, tức là hiển nhiên không phù hợp với xã hội.



Vài điểm cần lưu ý tránh đánh lận con đen, đổi trắng thay đen:

1. Xã hội và qui tắc của Nhà nước không chấp nhận chửi tục

-         Xã hội không nằm ở mấy nghìn người sinh viên, Nhà nước phụ trách việc điều tiết Xã hội trên toàn bộ lãnh thổ, cân bằng lợi ích và hành vi của nhóm người này với nhóm người khác. Hành vi ủng hộ chửi tục của nhóm người sinh viên này sẽ va chạm với hành vi phản đối của nhóm sinh viên khác, nhóm trí thức, nhóm giảng viên, nhóm quản lý, nhóm người già, nhóm cựu chiến binh, nhóm trẻ em hoặc các nhóm khác. Cho nên trong tổng thể, vài nghìn sinh viên chỉ là cái thiểu số trong con mắt vĩ mô của Nhà nước, và quả thật đó là thiểu số trên toàn dân, không đại diện được cho cả Xã hội. Nhà nước sẽ đặt lợi ích của tổng thể lên trên hết. Chưa kể, một đất nước còn phải cân bằng chính mình so với chuẩn mực của thế giới. Cho nên Nhà nước đề ra qui định cấm giảng viên chửi tục trên giờ giảng mà ngược với mong muốn của một số sinh viên, là chuyện bình thường.

-         Chưa kể việc phản đối ông giảng viên chửi bậy nằm ở hầu hết mọi tầng lớp Xã hội. Ngoại trừ nhóm các bạn sinh viên đang trong quá trình hình thành cá tính nên nhận thức sai lầm ở việc “cá tính” = “nổi loạn, khác người, gây sốc, liều, chơi hết mình”… thì hầu hết tất cả các vị nhà giáo, giáo sư, học giả, nhà nghiên cứu… tức là giới khoa học vào giáo dục, các phụ huynh học sinh, các nhà trường, cơ quan, những người cao tuổi đứng đắn… đều phản đối không lưỡng lự. Và Xã hội cấu thành từ những người đó cộng với thiểu số các bạn sinh viên (bao gồm cả ủng hộ và chống việc nói bậy).

2. Chuẩn mực đạo đức không chấp nhận chửi tục

-         Chuẩn mực đạo đức cũng qui ước từ “người thầy” sẽ kết duyên cùng cụm từ “không chửi tục” và nó áp dụng cho toàn dân cư (cộng đồng nhất trí như thế) chứ không chỉ riêng vài nghìn người, vậy khi nào có hiện tượng chống lại qui ước đó thì hiện tượng đó sẽ được coi là đi ngược lại chuẩn mực đạo đức trong một xã hội cụ thể.

3. Trên quan điểm dạy và học là mua và bán – chửi tục cũng không ổn

-         Nhận thức dạy – học là mua – bán theo nghĩa thô mộc là sai. Phải hiểu theo nghĩa rộng. Dạy và học không thể do tự ý thích dạy gì, học gì là được. Có những cái dạy, học đi ngược lợi ích của Xã hội thì Nhà nước không cho phép bởi sản phẩm học đó nó ảnh hưởng đến xã hội.

-         Cho dù nhìn dưới góc độ mua – bán thì không phải cứ thuận mua, vừa bán là được. Có những cuộc mua – bán hai bên vui vẻ nhưng Đạo đức (tình) cấm, Nhà nước (lý) cấm, tức là cả không hợp tình lẫn không hợp lý. Hành vi dùng từ tục bậy chửi thề làm cho sinh viên thích nghe giảng đó cũng có thể coi là vi phạm về mua bán, khi người mua và người bán đồng ý nhưng Nhà nước và Đạo đức Xã hội thấy có hại nên không đồng ý. Chuyện đó vẫn xảy ra ở các mặt hàng khác như mua bán hàng cấm, rồi hàng không cấm nhưng hình thức thanh toán không minh bạch nên bị cấm… là hợp lý.



-         Kết luận: ý kiến của người học chỉ là ý kiến tham khảo so với toàn Xã hội, không phải là ý kiến chính để thay đổi Xã hội vì nó chỉ phản ánh được một mặt của vấn đề là cái mà họ đang cần đó là  trả lời được câu hỏi là “giảng thú vị hay không”. Trong khi đó Nhà nước và Đạo đức là những yếu tố quan trọng hơn, đại diện cho cộng đồng dân lớn hơn lại đòi hỏi trả lời câu hỏi khác và việc nói bậy đó không đáp ứng được đòi hỏi nên nó bị stop.





d. Các bạn ủng hộ giảng viên chửi bậy nói: vì chất lượng giảng dạy đơn điệu, nhàm chám, các giảng viên khác không có phương pháp sư phạm nên giảng viên chửi tục mà giảng hay còn hơn nghiêm túc mà giảng tệ.

Diễn giải:

-         So sánh lựa chọn: giảng hay + chửi tục với giảng tệ + nghiêm túc để chọn thì quả thật là bài toán không dễ, đối với mọi người.



Như vậy sau khi trừ cho nhau, ta qui về phép chọn: hi sinh văn hóa để đổi lấy giảng hấp dẫn hay hi sinh tính hấp dẫn để giữ văn hóa?

Tuy nhiên phép lựa chọn này chỉ khó và có vẻ cân bằng khi bài giảng hấp dẫn đó có được kiến thức chuẩn, còn nếu bài giảng mang kiến thức sai thì dĩ nhiên không ai hi sinh văn hóa để nhận kiến thức sai cả. Như vậy, nếu những chứng minh ông tiến sỹ không chỉ chửi bậy mà còn giảng sai, thì tốt nhất là nên chọn văn hóa thay vì chọn hấp dân + sai kiến thức. Hinh sinh cả văn hóa lẫn kiến thức (đúng) để đổi lấy tiếng cười đơn thuần trong giờ học thì quả là sai lầm hoàn toàn.

Ta có bất đẳng thức

giảng tệ (tiếp thu ít kiến thức) + nghiêm túc sẽ tốt hơn giảng vui nhộn + kiến thức sai (còn tệ hơn) + chửi tục.



Lưu ý

Điều quan trọng nhất là kể cả giảng tục tĩu + kiến thức chuẩn thì cũng chỉ là biện pháp đường cùng và xã hội sẽ phải nhanh chóng tìm cách đào thải nó, không cố xúy. Xã hội chuẩn văn minh phải hướng đến giảng chuẩn mực mà vẫn hay + kiến thức chuẩn. Điều này không phải là không thể làm, tất nhiên không phải là đa số nhưng cũng vẫn có nhiều nhà giáo làm được, thậm chí đối với những môn còn khô khan hơn như triết học, toán học, lịch sử còn có thể giảng hấp dẫn… nếu Xã hội cổ xúy thì sẽ cố xúy cho mục tiêu đó và tôn vinh người đó. Cho nên việc giảng bài chửi tục mà bị phản đối là hợp qui luật, hợp thuần phong mĩ tục, hợp với văn minh loài người và mục tiêu của Xã hội. Không bị phản đối thì Xã hội mới nguy.



e. Các bạn ủng hộ nói: Chửi tục nhưng thật lòng còn hơn khối ông ngụy quân tử



Diễn giải:

Thưa, câu này đúng rồi nhưng mệnh đề chưa đủ phản ánh trọn vẹn một vấn đề Xã hội quan tâm. Câu đó mới chỉ là một vế trong một cấu trúc lớn. Đúng ra chúng ra phải nói trọn vẹn như sau:

“Chửi tục như thế đúng ra còn hơn khối anh ngụy quân tử, bởi vì người ta chỉ nói bậy ngoài miệng còn anh ngụy quân tử thì bậy toàn thân nên phải che giấu, cái che dấu đó rất nguy hiểm cho xã hội vì anh lừa dối xã hội còn người kia họ chửi bậy nhưng họ thể hiện cái xấu, không cần che dấu. Tuy nhiên Chửi tục là hành vi bậy, bậy không thèm che dấu, còn ngụy quân tử là cực bậy và cố tình che dâu. Bậy hay cực bậy thì dù mức độ khác nhau nhưng đều đáng lên án, và đó là xu thế của tất cả thế giới”.

Không phải để đối trọng với “cực bậy” mà chấp nhận “bậy” trong xã hội được.



2.2. Những quan điểm ủng hộ tiến sỹ nói tục theo xu thế tâm lý đám đông kích động, vô văn hóa, thiếu trình độ.

Ngoài những quan điểm trình bày ở mục 2.1, được coi là những quan điểm ủng hộ có ý tưởng rõ ràng, còn lại thật đau xót mà nói rằng, đa phần các ý kiến ủng hộ còn lại đều thể hiện việc công kích cá nhân theo lối cuồng tín tôn giáo, bị kích động thần kinh, mù quáng và không rõ ý tưởng. Thể hiện cụ thể quanh quẩn ở một số mẫu câu với nội dung nghèo nàn sau:

-         Đừng ghen ăn tức ở nữa (nói xong rồi nghỉ, không có chứng minh)

-         Đừng xoi mói

-         Hãy làm “được” như tiến sỹ Dương rồi hãy nói

-         Tẩy chay Báo giáo dục

-         Chửi tục (cái này rất phổ biến ở các fans giảng viên chửi bậy – thầy nào trò đó), chửi “con ngu”, “thằng ngu” mà không nói rõ tại sao ngu và ngu như thế nào, so với mình thì ai ngu hơn, ngu hơn ở điểm nào? Rồi văng cả b…, l… ra vô tội vạ (thất đức quá)… Tức là không có trách nhiệm trước phát ngôn của mình.

-         Rỗi hơi ngồi bới móc sao không đi làm việc có ích đi (việc bới móc cái sai chính là việc có ích cho Xã hội, giống như người công nhân nhặt rác, người cảnh sát bắt trộm, người giáo viên kiểm tra bài để tìm sai mà sửa cho học sinh, người thư ký đọc lại diễn văn để sửa sai cho thủ trưởng, người công dân tìm cái tham ô để tố cáo…)

-         Sẵn sàng chửi các giảng viên khác, các nhà giáo dục, các nhà khoa học… trái quan điểm với mình đã phát biểu trên báo như GS Nguyễn Minh Thuyết, GS Phạm Minh Hạc,TS Trịnh Thu Tuyết, PGS.TS Trần Xuân Nhĩ, PGS.TS Văn Như Cương,TS Lê Thống Nhất, PGS.TS Nguyễn Lê Ninh, PGS.NGND Nguyễn Văn Long… bằng những từ ngữ tục tĩu như: “mấy thằng rỗi hơi”, “bọn cổ hủ”, “bọn trí thức cũ”, “hội trí thức bị báo Giáo Dục dắt mũi”, “lão PGS không biết thì im m mồm đi”, “không xứng đáng làm… về hưu đi” thậm chí còn tệ hơn khi chửi thẳng các giảng viên khác (cũng là thầy giáo của trường HVNH như Lê Tấn Luật), chẳng hạn “thằng Quốc, thằng Luật….”, “thằng chó”… (trái với luân thường đạo lý)

-         Thậm chí khi nhận được phản hồi về việc tiến sỹ nói tục còn có thể giảng sai về chuyên môn thì những fans cuồng của vị giảng viên này còn không đếm xỉa mà thẳng thừng tuyên bố: “chúng tao thích cái sai của thầy”…



Rõ ràng, những biểu hiện này đều phù hợp với quan điểm về “tâm lý đám đông”, có các đặc tính là kích động, dễ xây dựng tâm lý chung mà không cần và không đủ chuẩn bị tâm lý để hiểu rõ về nó, chỉ cần hai người hai bên mình nhất trí là mình sẽ nhất trí…

Đặc điểm của tâm lý đám đông là cuồng tín và kích động nhưng lại không có khả năng độc lập tác chiến. Cá nhân thuộc tâm lý đám đông đều nằm trong phân vùng người “chịu điều khiên”. Tất nhiên kẻ điều khiển đám đông chính là thủ lĩnh, hay lãnh tụ (xin đừng chửi cá nhân tôi, nếu giận hãy chửi các nhà phân tâm học vì đây là điều tôi lấy ra từ môn phân tâm học và trong tác phẩm tâm lý đám đông).

Biểu hiện trong Xã hội rõ nhất về tâm lý đám đông ở mức độ thấp là: hội nhóm, biểu tình, đập phá qui mô, ẩu đả trong cổ động viên bóng đá… cao hơn là tổ chức cuồng tín sùng bái cá nhân, cuồng tín tôn giáo và cao nhất là tâm lý trong lực lượng quân đội (“tâm lý đám đông”).

Tâm lý đám đông chi phối sự sáng suốt và cái “tôi” của cá thế, không cho phép cá thể có sự chuẩn bị tâm lý mà ngay lập tức phải quyết định để tạo cộng hưởng và gây hưng phấn.



Nguy hiểm nhất trong tâm lý đám đông là tính “lây lan tâm lý”. Sự khích động của các cá thể lây lan rất nhanh và bất chấp tất cả để phát triển nó. Trái đất về bản chấy là hình cầu và quay (chuyển động) nhưng sự thật trong một tập thể ngu muội đám đông thì không thể phát huy được chân lý, họ quay lại tấn công Galileo Galilei mà không sao đủ sáng suốt để tiếp thu điều đó.

Sự thật của đám đông được định nghĩa rất giản đơn: cái gì đúng ý đám đông – là sự thật, cái gì ngược lại – là phi sự thật mà không cần chứng minh làm gì cho mệt và thật đáng tiếc, trong đám đông tự phát thì không thể có trí tuệ mặc dù bản thân mỗi cá nhân trong đó có thể là một trí tuệ siêu việt.





Tất nhiên tôi biết bài viết này của mình sẽ thuyết phục được nhiều người nhưng cũng sẽ gặp không ít những người nhận thức yếu kém quen chửi bậy và thiếu văn hóa. Họ sẽ thể hiện việc phản đối bằng cách thậm chí không thèm đọc (và không thể đọc) hết bài viết của tôi và ngay lập tức đưa ra câu cửa miệng: “ngu”, “viết linh tinh” “bài viết ngu nhất tháng”… Như vậy công phu của tôi viết cẩn thận đầy tinh thần chỉ được phán bằng hai ba câu hời hợt mà không chỉ ra được “ngu” ở chỗ nào, “viết linh tinh” ở chỗ nào… nếu trong đầu, trên miệng chỉ thường trực mấy chữ: “ngu”, “im đi” “không biết đừng nói”, “chó sủa hoang”… thì đó là cái đầu rỗng tuêch và không cần đi học cũng có thể nói sõi. Đúng hay sai chỉ có thể vạch ra bằng lý luận thuyết phục. Nếu càng nhiều những người hồ đồ như thế ủng hộ và tung hô cho việc nói tục của vị giảng viên nọ thì đó cũng không hẳn là điều đáng buồn cho khoa học và những người phản đối mà ngược lại đó lại là con số cực kỳ thuyết phục cho các nhà xã hội học dễ dàng thống kê để chúng ta có thể kết luận xem đa phần đối tượng có trình độ nhận thức như thế nào thì sẽ ủng hộ việc nói bậy. Nếu phần đông những người ủng hộ giảng viên nói bậy đều cục cằn, hằn học và không biết lý luận, chỉ chờ người ta nói xong rồi phán “ngu” thì quả là càng khổ cho vị giảng viên nọ mà thôi. Xin mời các bạn cứ chửi tục vì đó là điều tôi đã dự đoán được.
(Còn nữa)
Minh Ngọc
Tác giả gửi cho Cu Làng Cát