Chủ Nhật, ngày 26 tháng 5 năm 2013

Chuyện làng Lòi: Ông răng chắc cặc bền kiếm vợ

          Lý trưởng cu Choẹt cùng Mõ với đội lính cai làng đang ngồi đánh chén trong sân nhà nghe tiếng chị Mẹt cùng mấy chị em vổ bẹn, đánh gậy mà run. Chúng liền tắt đèn im thinh thít. Lũ chó vện thường ngày dữ như hổ báo bổng nghe tiếng đờn bà hú hoét tức giận cũng cụp đuôi nhả mảnh xương cùi lẳng đang gặm, cong khu rúc xuống gậm giường.
Chuyện làng Lòi: Đánh chồng bà bà đánh mày chết
Chuyện làng Lòi: Ẻ quẹt tên làng vẫn là Lòi


          Chị Mẹt biết khi nào thì dừng. Vén quần lên đùi nói với chị em:

          -Đánh ngang đây được rồi chị em. Vén quần đái trước cửa nhà chúng một trộ rồi ta về.

          Từ đó nhà lý Choẹt ức chị Mẹt lắm. Nhưng không biết làm thế nào. Vì nếu manh động thì sợ chị em xóm Tảo đi đập bậy. Mõ ẻ quẹt lại tham mưu, thắt chặt thêm quy định của làng. Nào là cấm đờn bà ra đường buổi tối tránh điều xấu, giữ thuần phong mỹ tục. Nào là phải công văn về tận đinh dân.

          Công văn soạn như sau:

          Thời gian qua, phụ nữ làng Lòi đi ra đường ban đêm bị kẻ xấu chọc gẹo. Đã có chị em bị làm xấu hổ giữa đường, trong cột rơm... khiến có chị không dám ra đường.

          Nay để giữ thuần phong của làng. Giữ gìn nền nếp chị em. Lý trưởng làng Lòi sức công văn về từng nhà có con gái với yêu cầu:

          Ban đêm không được ra đường sau 19 giờ. Có việc gì thì liên lạc với nhau vào mỗi sáng hoặc chiều cùng ngày.

          Đờn bà trên 70 tuổi có thể đi ra ngoài khi có công việc cần thiết và phải có người bảo vệ.

          Sức cho ba triệu đinh dân để biết.

          Ký tên: Nguyễn Cu Choẹt.

          Một mặt có công văn như thế. Một mặt Mõ nghĩ kế giúp cu Choẹt hả giận.

          Trời nắng nam, thầy trò lý trưởng cởi phăng áo nhễ nhại mồ hôi tô giấy tô tờ kiếm ăn. Từ tô giấy tô tờ là dân gian làng Lòi sắm cho cu Choẹt và ê kíp thằng Mõ, đó là cách nói của dân đen làng Lòi nói việc ký tá để nhận phong thơ trong đó có tiền rất dày. Lúc đầu lý và Mõ khó chịu, nhưng dần dà lại thuận tại, còn khen hay.

          Đang tô giấy tô tờ, thằng Mõ vỗ vai lý trưởng nói:

          -Ẻ quẹt, có rồi, có rồi.

          -Lý trưởng: Có chi mày?.

          -Mõ: Dạ có kế rồi. Thầy Choẹt có nhớ cái thằng Cặc Sào giàu nứt đố làm quan trên tỉnh mới về hưu không?

          -Cu Choẹt: Có. Liên quan chi đến tô giấy ni.

          -Mõ: Dạ có, ẻ quẹt, có, ẻ quẹt, có. Thầy Choẹt có nhớ, ông này làm quan to, vợ chết vì tru húc. Lúc đó cũng bảy mấy tuổi mà tóc tai còn đen, mấy tháng sau, tang chưa cất, cưới vợ hai, mặn mà lắm. Cưới xong làm ăn đổ bể, lại ly dị, lão Cặc Sào về quê, dựng nhà, để con vợ trẻ ở phố phá sản đo.

          -Cu Choẹt: Lão Cặc Sào là tên dân gian đặt chớ ông có tên Ma Văn Buồi đúng không?

          -Mõ: Dạ, sổ đinh là ta ghi khai sinh lão như rứa. Lão đúng là Cặc Sào thiệt, dân đặt không sai. Dân còn nói vần “răng chắc cặc bền” nữa. Lão về làng làm nhà, khai đinh khai tuổi đàng hoàng, nhưng ba ngày trước có đơn thưa phỉnh phờ trẻ còn. Mười ngày trước bị bắt quả tang tằng tịu với con Đụp xóm Tảo, tháng trước thì với con mẹ Thị Đẹp. Nói chung là sổ hủ hóa của làng mười tháng qua ghi chi chít tên lão “răng chắc cặc bền” tội hủ hóa, có tháng ba bốn vụ chị em phụ nữ bị lão đè.

          -Lý Choẹt: Đ chắc thì nói Đ chắc cho rồi còn nói hủ hóa mần chi. Mi với tau trong phòng nói ai nghe mà không nói thẳng cho sướng mỏ.

          -Mõ: Thầy tề, thầy cũng nói chắc chữ Đ chơ có chi mô đó nà. Thôi con đề xuất nói Đ chắc là giao hợp cho nó khoa học.

          -Lý Choẹt: Ừ, mà lão này chuyện ni là răng mi?

          -Mõ: Dạ, họ hay kiện lão giao hợp với gái mới lớn, gái sồn sồn, gái có chồng vẫn muốn hoang. Lần mô lão cũng chịu phạt vạ hết. Phạt nặng lão vẫn phạm. Mấy đứa cai hỏi răng già rồi ông vẫn hủ hóa. Lão Cặc Sào nói thì tui có ép mô, họ ép tui. Bẩm thầy Choẹt, con tìm hiểu rồi, lão giàu có lão nộp phạt giúp mấy đứa gái hoang nớ. Lão có tiền, lão mua tặng mấy gái hư nớ là chúng theo. Mà lão còn có cái món chim tốt, đẹp, dài, mấy đứa hư kháo nhau ở mấy bến nước dưới mấy gốc đa như rứa. Thế là chúng xếp hàng tới ép ông “răng chắc, cặc bền” để ông ấy cho hư. Lão Cặc Sào cũng máu lắm.

          -Lý Choẹt: Thì liên quan chi đến tô giấy tô tờ ni bay.

          -Mõ: Bẩm cụ Choẹt, ta cho gọi lão “răng chắc cặc bền” tới, dọa làm theo ta thì được, không theo thì phạt, lột hết áo quần cho đi rông.

          -Lý: Để mần chi?

          -Mõ: Thì thầy Choẹt cứ nghe con nói. Lão ưng giao hợp lắm, ngày mấy cử, không giao thì răng không bền, có giao thì răng mới bền. Nhà con Mẹt có đứa em gái đẹp nhất xóm, mấy ngàn thằng tới tán mà không cưa được. Cho ông “răng chắc cặc bền” tới mon men, con ni cũng ham giàu có phú quý, mặt đa dâm, chắc ưng để làm nhục con Mẹt.

          -Lý: Vừa lấy tay khải khu vừa rung đùi ưng ý.

          Mõ cho gọi ông Cặc Sào đến nói theo kế đã biện sẵn.

-Ông “răng chắc cặc bền” mần một câu: Ẻ quẹt. Gái tự đến với tau. Tau đến mà quẹt khu à.

Nói xong lão phủi khu ra về.

Mõ thất sắc, khó thành chuyện. Bèn báo với lý Choẹt:

-Không dắt mũi được thầy Choẹt ơi. Thằng lão ni nhìn hủ hóa rứa chơ rắn. Không ưng đi cưa cẩm.

-Lý: Cái trò của mi nó dỡ lắm.

-Mõ: Răng dỡ thầy Choẹt?

-Lý: Cái lão răng chắc ni ngày mô cũng mấy cử nhưng không chịu đi kiếm, chỉ chờ sung rụng. Nhưng cái máu không có là không được. Phái đánh vô máu nó. Phải dọa nó như này như này.

          Lý vừa nói vừa kề miệng gần tai Mõ thì thầm. Thằng Mõ nhảy cẫng:

          -Oa, ẻ quẹt, thầy Choẹt thâm thiệt.

          Mõ cứ ôm bụng cười. Cười trong ngủ như thằng điên. Vợ thấy cười mà không mần chi, tung mấy đạp Mõ rớt xuống gường. Không giận. Vẫn cười như điên rồi cắp gối sang phòng khác cười. Sáng cắp ô tới phủ của lý Choẹt.

          Mõ e hèm mấy cái xong cho thơ lại đi gọi Cặc Sào tới.

          Thấy Cặc Sào đến khệnh khạng, Mõ mở mồm hét:

          -Oai nhẩy. Ông răng chắc oai nhẩy.

          -Tôi tên đầy đủ Ma Văn Buồi, nhà lý cho gọi tôi có việc chi?

          -Mõ. Kính cụ. Cụ cứ ngồi. Chừ có chuyện này cụ không làm là không xong.

          Vừa nói, Mõ vừa kề miệng tai cụ Buồi, nói mấy mấp môi, cụ Buồi đã thất sắc. Rồi luôn miệng khoắng:

          -Đồng ý. Đồng ý. Không đồng ý e chết.

          Mõ vỗ đùi. Tiễn cụ răng chắc ra về.

          Đúng là thằng Mõ, chuyện chi mà nó bí mật thật, thầy nó cũng nói thầm, nó nhảy cẫng oa chầu thầy thâm. Nó cũng nói thầm với ông răng chắc. Cái ông ni cậy quyền từng làm quan tỉnh, đếch sợ ai. Rứa mà mặt đổi sắc. Miệng cứ nói đồng ý, đồng ý như bắn đạn liên thanh.

          Rồi ông Cặc Sào về nhà, sắm sửa vàng vòng cả tráp, qua nhà chị Tôn Thị Lành, em bên bà con của chị Mẹt. Bố mẹ mất sớm, chị Mẹt cất cho căn nhà sát vách để chị em tối lửa tắt đèn có nhau. Trước nhà chị Lành có mấy con chó săn, trai tráng vô cưa phải qua xác chó, chúng sủa inh ỏi, nhe răng đớp, răng chó va vào nhau kêu như tiếng kính vỡ. Kinh người. Đám thanh niên tránh ra hết. Cụ Cặc Sào điềm nhiên bước tới, thả cho con chó mấy miếng bắp bò béo ngậy nhưng nóng lột tay. Thả xuống, hai con chó ngoạm vào, răng bập sâu, dính vào bắp, nóng phỏng lưỡi, chúng ứ ứ lí nhí rồi cụ Cặc Sào đường hoàng bước vô.

          Chuyện trò chong đêm. Rồi cụ về. Cả tuần đêm nào cụ cũng tới nhà chị Lành. Tính ra tuổi, chị Lành thua cụ Cặc Sào ba giáp. Rứa mà ngày cuối cùng, lúc trăng phơi phề trên tàu lá chuối thì chị Lành tắt điện, kéo áo ông Cặc Sào vô người, cất hết mấy tráp vàng.

          Sáng, trăng trên tàu lá chuối thẹn với mặt trời nên cuốn đi nhường chỗ cho chàng nắng cường tráng. Cụ Cặc Sào phủi áo ra về, chị Lành ra dắt chó vào, lườm mấy đứa trai làng đi qua ngõ như ném cái tin, chị đã có lá diêu bông lấy chồng.

          Cụ Cặc Sào về nhà. Sửa soạn đủ thứ. Trong đó có lá thư gửi riêng chị Mẹt:

          Thưa chị Mẹt. Em thiệt thất kính. Em viết thư này mong kính chị tha lỗi. Em đã qua lại với em Lành mấy bữa nay. Hai bên chuyện trò tâm đầu ý hợp. Em nay tuổi tác cũng cao, cũng cần người nâng khăn sửa gối. Em Lành thiệt hợp, cũng lời qua tiếng lại, em nhận lời làm vợ. Nay kính thư chị với vạn lời xin chị cho em là em rể của chị.

          Kính thư

          Ma Văn Buồi

 

          Chị Mẹt nhận thơ xong ngất ba mươi giây tỉnh lại. Qua nhà chị Lành đay nghiến. Thân mày gái đàng hoàng, phải lấy chồng xem tổ, xem tông mà lấy. Phải môn đăng hộ đối. Mày lấy cái thằng già để cả làng Lòi họ cười vào cái mặt của tao dạy em không được. Mày hư thì làng cũng cho tao là hủ, rồi cho vô sổ hủ hóa có chết tao không Lành ôi là Lành.

          Thổ phỉnh, nhiếc mắng mấy chị Lành vẫn một hai anh Buồi là nhất và của riêng và không ai thay thế được anh Buồi của chị. Mỗi lần chị Mẹt réo tên Ma Văn Buồi lên, chị Lành cứ sáng rực mắt, đôi lông mày đa dâm giật giật kỳ lạ.

          Hết chửi, hết chì chiết chị Lành, chị Mẹt lại qua phủ đệ của cụ Cặc Sào réo chửi. Ông Cặc Sào cứ bình chân. Viết tiếp bức thư gửi chị Mẹt:

          Chị ạ.

          Em nghĩ rồi. Tự nhiên có quy luật yêu thương. Đêm thì trăng như con gái nằm sóng soãi trên tàu lá, mướt mát kỳ lạ. Trăng như con gái đến lứa đẹp rứa đó chị. Sáng, mặt trời như chàng trai cường tráng, mạnh khỏe ôm trăng vô lòng, khiến trăng e thẹn mà dấu hết vẻ đẹp thân mình, đồng lòng cho ánh nắng vạm vỡ cuốn vào xác thịt. Họ cứ nói trăng không gặp được trời là không đúng.

          Thế nên, như chị nghĩ em với em Lành không hợp nhau là không đúng. Hợp lắm chị ạ. Thầy bói nói hợp lắm. Ngàn năm mới có một cặp như hai em. Chị không cho, em Lành tự tử, em ở với ai?!

          Em của chị.

          Ma Văn Buồi

          Ba tháng làm đủ mọi cách, chị Mẹt không cắt được cơn yêu đương giữa Lành với cụ Buồi. Cái bụng chị Lành thì ngày mỗi to ra. Chị Mẹt đành lặng im nhìn họ cưới nhau.

          Ngày họ cưới, ông Buồi mở tiệc đón mấy chục ngàn người. Vỉa hè làng thì kháo ầm lên: Con Lành bị ông răng chắc cặc bền cưới được thì e con Mẹt chẳng bền với Buôi. Chị nghe mà sụp đổ. Khóc một đời đoan tiết với chồng con.

          Trở lại với việc thì thầm của thằng Mõ làm ông Cặc Sào giật mình đồng ý liên hồi như súng đạn chiến tranh. Hiện chỉ có ba người biết. Lý trưởng Cu Choẹt, Mõ và cụ Văn Buồi. Họ nói thế, mật thế, mà vẫn có thằng nghe lõm được. Ấy là thằng Bẹo vẫn hay pha trà cho Mõ.

          Nó đi kể với thằng bạn tên Khoai đang làm ở nhà ông Rặc.

          -Mi biết vì sao ông răng chắc cặc bên một thời rứa mà sợ Mõ với lão lý không?

          -Khoai: Không. Mi kể nghe coi.

          Bẹo: Ông Ma Văn Buồi thèm cái khoản giao hợp, ngày mấy cử, cái máu dê đó mà cấm là toi. Mà cụ lý nói không theo cụ thì cho lính tráng tới canh cửa, trước là bảo vệ bô lão, sau là cấm đờn bà con gái tới. Cấm chi chớ cấm khoản nớ thì mần răng mà có răng chắc được.

          Khoai: Đểu nhỉ. Cái nhà ông lý đểu quá. Ẻ quẹt. Đểu quá. Tội nhà chị Mẹt. Mong chị Tôn Thị Lành hạnh phúc, hè?!

          Cu Làng Cát