Thứ Hai, ngày 18 tháng 2 năm 2013

Ngày xưa, Sài Gòn có phố máy tính…

Giữa lòng Sài Gòn có một khu phố với diện tích ước chừng 1km2, dân dã gọi là phố máy tính. Còn trong Từ điển Thành phố Sài Gòn – Hồ Chí Minh, chủ biên TS Lê Trung Hoa đã gọi khu phố này là phố tin học. Nay, tên gọi "phố máy tính" không còn nữa. Phố máy tính, một trong những con phố đã trở thành một ký ức Sài Gòn với thời gian xuất hiện thật ngắn ngủi. Để rồi, chúng lại lột xác và sắp thành một khu phố kinh doanh sản phẩm khác. Lại một ký ức mới xuất hiện.


1. Ngày ấy, khu phố máy tính Sài Gòn được những con đường lớn ở Sài Gòn bao bọc, che chở: Cách Mạng Tháng Tám – Nguyễn Thị Minh Khai – Nguyễn Trãi – Cống Quỳnh. Còn những con đường "nội ô": Sương Nguyệt Anh, Bùi Thị Xuân và Tôn Thất Tùng là những con đường trung tâm của phố.
Năm 1995, công ty cổ phần công nghệ thông tin Scitec của TS Trần Hà Nam là doanh nghiệp đầu tiên dựng cửa hàng bán máy tính ở khu phố này.
Ông Phạm Hồng Phước, một chuyên gia có nhiều đóng góp trong việc truyền bá tin học đến với cộng đồng kể: "Lúc đó tôi ước ao có một máy tính để vọc phá nhưng giá cao quá, 5 - 6 lượng vàng, nên thỉnh thoảng ghé cửa hàng của Scitec chỉ để ngắm máy rồi về".
Năm 1997, khu phố máy tính Sài Gòn bắt đầu sinh sôi, nảy nở khi những sản phẩm công nghệ thông tin như máy tính, máy in, phần mềm, linh kiện như mainboard, chuột, loa… đã có nhiều hàng với nhiều thương hiệu khác nhau. Mới có. Cũ có. Chuyên bán hàng mới chỉ có dăm ba cửa hàng, sau nâng cấp thành siêu thị. Đầu tiên phải kể đến siêu thị máy tính Nguyễn Hoàng ở số 2 Bùi Thị Xuân. Sau đó mới đến lượt Hoàn Long (góc Tôn Thất Tùng – Sương Nguyệt Anh), Phong Vũ (góc Cách mạng Tháng Tám – Nguyễn Thị Minh Khai), sau này có thêm Thành Nhân, Hợp Nhất, Sáng Tạo, Bách Khoa… góp sức tạo nên bộ mặt hoành tráng cho khu phố máy tính Sài Gòn.
Nhưng nhiều hơn cả vẫn là những cửa hàng chuyên bán máy tính cũ, linh kiện cũ. Hàng nhập về từng "công" theo dạng mua rác sỉ, từ màn hình cho đến CPU, máy in và cả mainboard, con chuột. Cái nào còn chạy được thì bán theo máy tính bộ. Cái nào hư thì tháo lấy linh kiện làm bảo hành. Nhà nhà bán máy tính cũ. Người người mua máy tính cũ vì không đủ tiền sắm máy tính mới. Dọc hai bên đường Bùi Thị Xuân và Tôn Thất Tùng, cửa hàng san sát nhau. Chỉ cần thuê mặt bằng, treo bảng hiệu, trưng bày dăm ba bộ máy tính cũ là thành cửa hàng. Người bán nhiều. Có thể kể tên: TK (chuyên bán hàng của Dell), Mai Gia (bán hàng HP), Minh Quân, Hoàng Gia (bán hàng của hãng IBM), Bảo Nghi, Bảo Khang, Lê Dương, Hồng Quân, Ánh Thông, Trường Giang (chuyên phần mềm), Việt Cường, Thái Tú… Kể hết phải đến hàng trăm. Người mua đông. Những con phố nhỏ ở khu phố máy tính lúc nào cũng chật cứng người, từ Sài Gòn cho đến các tỉnh. Thuở ấy, không ít Việt kiều cũng tìm đến khu phố này để mua một bộ máy tính cho người thân ở quê nhà và mua mấy đĩa phần mềm mang về Mỹ vì giá quá rẻ: 3 – 4.000đồng với hàng trăm phần mềm đã được bẻ khóa.
Ngày ấy, mặt trời vừa lên, đã có cửa hàng mở cửa, cho đến 9 – 10 giờ khuya vẫn còn nhiều nơi sáng đèn. Hữu Lộc, một bạn học cũ từ thời đại học Tổng hợp, vốn là dân khoa toán – tin khóa 1 cũng mở cửa hàng ở khu phố máy tính. Lộc rủ hùn vốn để mở cửa hàng lớn hơn vì đây là lúc làm ăn "ngon" nhất của thị trường công nghệ thông tin. Thấy và nghe thì ham nhưng ngặt nỗi không biết lấy đâu ra lượng này lượng nọ để hùn. Vậy là qua đi một cơ hội.
Không chỉ là khu phố kinh doanh mà nhiều công ty công nghệ thông tin, từ phần cứng cho đến phần mềm cũng có mặt, như FPT, Nguyễn Hoàng, Kỷ Nguyên, Thành Nhân… đã làm khu phố này đông đúc, ồn ào hơn, vui hơn. Những cửa hàng "dịch vụ" như quán cơm số 1, quán cơm Mekong, hàng loạt quán cà phê vỉa hè… theo đó mà làm ăn, lúc nào cũng đông khách, từ khách mua cho đến nhân viên của công ty trong khu phố máy tính.
2. Nhưng khu phố ấy giờ đây đang "lụi tàn". Chính xác là từ năm 2009, nhiều cửa hàng trong phố máy tính đã đóng cửa, lặng lẽ chuyển chỗ, chuyển nghề. Hàng mới, từ CPU, máy tính xách tay, màn hình, máy in, ổ cứng, RAM, mainboard… ngày càng rẻ hơn, lại có khuyến mãi, chế độ bảo hành tử tế… Trong khi đó, hàng cũ ngày càng ít vì chính sách cấm nhập hàng đã qua sử dụng, còn giá hàng cũ xấp xỉ với hàng mới đã làm người mua không còn mặn mà với hàng cũ. Cũng trong thời gian này, thị trường chứng khoán hấp dẫn, bất động sản được mùa đã làm giá thuê mặt bằng tăng vọt trong khi sức mua ế ẩm, nhiều cửa hàng trả lại mặt bằng cho chủ vì không chịu nổi giá thuê. Lộc cũng đóng cửa, nghe nói kiếm được chút lãi để chơi chứng khoán và đầu tư bất động sản…
Giờ đây khu phố máy tính Sài Gòn vẫn còn đông khách, lại thức khuya hơn nhưng là khách dập dìu ra vào các khách sạn, dịch vụ massage, chăm sóc sắc đẹp, ngân hàng, quán ăn cao cấp, cao ốc văn phòng, quán bar… trên đường Bùi Thị Xuân. Con đường Tôn Thất Tùng ngày xưa đông vui là thế, giờ đây đã đi ngủ sớm. Thức, giám đốc công ty TK (đường Tôn Thất Tùng) ngậm ngùi: "Bây giờ khu phố này buồn lắm. Nhiều anh em đã đóng cửa. Chỉ còn vài mống như TK, Mai Gia, Minh Quân, Hoàng Gia, Việt Cường, Thái Tú… nhưng cũng không còn tồn tại lâu nữa đâu, chừng vài năm nữa là cùng. Tôi phải mở thêm cửa hàng bán quần áo trẻ em, trang phục bảo hộ cho dân chơi môtô để bù lỗ. Chỉ còn khách quen, 5 – 6 giờ chiều là đóng cửa, cho nhân viên nghỉ sớm. Có mở cửa cũng chẳng bán được hàng". Khi đèn đường bật sáng, cũng là lúc các cửa hàng đóng cửa. Chỉ còn mỗi Hoàn Long sáng đèn…
Dân dã bây giờ gọi phố máy tính bằng tên mới: phố ăn chơi. Nếu không tin thì cứ đến rồi biết…
bài: Gia Vinh
ảnh: nguyễn đình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét