Thứ Ba, ngày 11 tháng 12 năm 2012

NĂM LA MÃ, MỘT LÊ NIN

Quê mình khi chưa có điện có lắm chuyện cười ra nước mắt. Hồi đó mình còn nhỏ, đi đâu cũng thấy khẩu hiệu. Quê mình là chúa yêu khẩu hiệu, trên tường nhà trường, bờ rào nhà dân…đâu cũng có khẩu hiệu.

Nào là “Tất cả cho sản xuất. Tất cả để xây dựng chủ nghĩa xã hội…” Riêng cái câu: “Tất cả vì tương lai con em chúng ta”, đã có một tay láo toét nguệch ngoạc thêm cái đuôi: “Còn k...

ệ cha con em chúng nó”. Ông Chiến trưởng CA xã rình mãi cũng bắt được tội phạm là thằng cu Bù. Hỏi cung thì nó cãi: “Thơ Bác Hồ cũng có người viết thêm vào đấy thôi”. Ông Chiến bắt nó chứng minh, nó hát: “Lời thơ Bác năm xưa, nay chúng con đã chấp thêm vần…”
Ông Chiến đuối lí đành xin phép ủy ban tổ chức giáo dục cái thằng có tư tưởng phản động. Vài bữa sau, xóm mình tổ chức họp dân để đưa thằng cu Bù ra kiểm điểm. Bà con tập trung đông lắm nhưng khổ nỗi đèn đóm lù mù nên có người hòng ra về. Thấy vậy ông Chiến đích thân vào nhà ông chắt Bình mượn cái đèn to, hứa ngày mai phân phối cho nửa lít dầu mazut.
Rồi thì ông bắt đầu kể tội thằng cu Bù. Nào là tư tưởng lệch lạc, nào là có biểu hiện phản động…Cu Bù mặc dù chỉ là quần chúng quèn nhưng ông Chiến luôn gọi nó là đồng chí Bù.
Rồi sau đó ông lôi cả một lô xích sông khẩu hiệu ra để đọc, nào là: “Một người làm việc bằng hai”, rồi có tiếng xì xào: Đề cho chủ nhiệm mua đài, mua xe…Hay nhất là ông hô hào mọi người chăm lo học tập, chăm đọc sách để nâng cao trình độ, đề phòng các thế lực lôi kéo, kích động bằng những thôn tin xuyên tạc, bậy bạ. Ông nói dõng dạc: “Không có sách thì không có tri thức. Không có tri thức thì không có CNXH…”. Xong, ông hỏi mọi người: Có biết câu đó của ai không? Chả thấy ai trả lời, ông tự trả lời: câu đó là câu nói nổi tiếng của Năm la mã, Một Lê Nin (V.I. Lenin).
Ông Chiến tự trả lời xong thì vừa lúc ông chắt Bình lên lấy đèn. Ông Nạt, sao lại lấy đèn đi, mai có nửa lít dầu rồi mà. Khẩu hiệu đã hết đâu, để tôi nói nốt với bà con. Lúc này ông chắt Bình mới thưa: Còn ai đâu nữa mà nói, tôi là vì cái đèn này mà phải ở lại.
Nhìn xuống sân kho HTX không một bóng người, khạc khạc mấy tiếng, ông văng tục, đéo mẹ chúng nó.