Thứ Hai, ngày 10 tháng 12 năm 2012

Gác mái ngư ông về viễn phố

Tối nay một đám ngư dân miền Trung rủ nhau gầy sòng nhậu. Rượu vào lời ra, một ngư dân tần ngần thổ lộ:

– Thú thiệt, hổm rày miệng tuy nói “biển của mình thì cứ ra khơi” nhưng sao tao thấy lạnh lưng quá tụi bay ạ. Ngoài đó bây giờ đầy cướp, xui rủi là mất tàu mất lưới, thậm chí mất mạng như chơi...
Cả hội đồng tình:
– Đâu chỉ có mày, tụi tao cũng vậy, nhưng đó là nghề cha truyền con nối, biết làm sao!
Một đứa ực xong hớp rượu, bàn lùi:
– Hay là mình bán thuyền đi xứ khác làm ăn?
– Nhưng cụ thể là đi đâu?
– Gác mái ngư ông về viễn phố! Không ra biển nữa mà kiếm phố thị để mần ăn. Tao định ra Hà Nội vì mới nghe giá sàn của một biên chế thủ đô cỡ trăm triệu, bán cái thuyền ra đó chắc cũng mua được một ghế công chức!
– Thế thật thà như mày thì làm công chức Hà Nội bao năm mới đủ hoàn vốn?
– Ờ há. Vậy thì vào TP.HCM?
– Thôi mày, trong đó hết chỗ cho mày bán mì gõ rồi.
– Bậy, tao sẽ làm nghề “sang” hơn nhiều. Trong đó người ta đang khuyến khích ai bắt được cướp thì thưởng 5 triệu. Tao sẽ đầu tư một số đồ nghề như áo giáp, nón sắt, batoong rồi đi bắt cướp lãnh thưởng. Tình hình này tao nghĩ mỗi ngày kiếm được chục triệu không khó!
Một đứa vỗ đùi:
– Mày nói làm tao nhớ truyện tranh Lucky Lucke đọc hồi nhỏ. Không ngờ TP.HCM giờ giống miền Viễn Tây nước Mỹ! Mai đi nghe!
Cả đám gật đầu cái rụp, trừ một ngư dân cứ ngồi tư lự.
– Ê, thằng kia, mới uống mấy ly mà xỉn hả? Mày có định vào Nam bắt cướp lãnh thưởng không?
– Tao nghĩ chưa ra: bắt cướp cạn thì có thưởng, sao không ai treo thưởng bắt... cướp biển hè?

Người già chuyện

2 nhận xét: