Thứ sáu, ngày 14 tháng chín năm 2012

Nỗi oan Tố Như

Trong giờ văn lớp 9:
– Trời ơi, dậy hết đi, sao cô đang giảng bài mà các em ngủ hết vậy?

– Cô ơi, tác phẩm này chán quá, không có gì hấp dẫn hết!
– Cái gì, Truyện Kiều – tác phẩm văn chương lớn nhất nước mình mà các em chán à? Đây là câu chuyện về nỗi truân chuyên của một người con gái bán mình chuộc cha, trải qua bao cảnh đoạn trường trong suốt 15 năm mà các em không xúc động thì đúng là đồ... vô cảm!
– Cô ơi, em thấy nàng Kiều sướng quá chừng, làm gái mà còn được đờn ca, nhậu nhẹt, lại gặp được người hùng rất “men lỳ”, xạo!
– Trời, phải thế nào các em mới chịu là thật?
– Cô dạy văn mà lạc hậu với thời sự quá! Cô biết không, bây giờ mà em về trễ chút xíu là má em lo ngay ngáy, sợ em bị bán qua biên giới! Cho nên ít ra tác giả cũng phải cho Kim Trọng lừa tình đưa Thuý Kiều qua Trung Quốc bán vào nhà thổ, sau đó Từ Hải cướp Kiều đi bán nơi khác, rồi Kiều suýt chết vì nhảy xuống sông Dương Tử ô nhiễm đỏ ngầu, sau đó tới lúc được chuộc về nước thì thân tàn ma dại vì bệnh AIDS... nó mới thật!
– Chớ chớ, sao lại thế! Cốt truyện Đoạn trường tân thanh cụ Nguyễn Du mượn từ Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm tài nhân bên Trung Quốc, nên sáng tạo cũng phải chừng mực chứ?
– Nhưng không thật thì đọc không sướng, cô phải cho tụi em ngủ!
Cô giáo văn thở ra não ruột:
– Thế thì lỗi đâu phải tại cụ Nguyễn, mà tại hồi đó bên kia biên giới chưa kinh khủng như bây giờ!

Người già chuyện

3 nhận xét:

  1. Các em học sinh lớp chín thích có chuyện nàng Kiều (thời nay) như vậy thì đúng là cụ Tố Như tiên tri như thánh:
    "Nỗi oan dậy đất, án ngờ lòa mây".

    Trả lờiXóa
  2. Nhầm cả rồi các em ơi! Phải cho Thúy kiều đi xe sang cùng đại gia mới đúng. Bây giờ những người đẹp như Thúy kiều ( Hoa hậu chẳng hạn) Họ được nâng đỡ cả về danh và tiền đấy. Mà tiền ở đâu nhỉ? Sao nhiều thế? Một lượt đi với nàng Kiều hiện đại những 10 000 đô la cơ mà. Chắc là tiền của người làm ăn chân chính...! Thế mới thấy thật hay, thật hiện đại.

    Trả lờiXóa
  3. TMĐ:
    Nhân đây,nói xa chủ đề một chút.Vào những năm thập niên 70 của thế kỷ trước,trên tập san Trí Thức số 1(đến số 2 thì bị đình bản)lưu hành trong
    SV các đô thị Miền Nam,có bài thơ khá hay,lâu quá,mình quên tác giả,cũng nói đến cái ngủ gật trong lớp của học trò:
    Nếu đôi lúc,nghe giảng bài con ngủ gật.
    Hoặc hò reo giữa một chốn đông người.
    Thầy tha thứ cho con,đừng gắt gỏng.
    Vì bây giờ không còn chỗ vui chơi.
    Tuổi mới lớn,thèm đôi chân của biển.
    Thèm một sân cỏ rộng,một giòng sông.
    Thèm la hét để bắt đầu được sống.
    Được nâng niu từng chút giấc mơ hồng.
    Nhưng gai lửa thu đời vui bé lại.
    Mỗi bước đi,mũi súng hướng bên mình.
    Mỗi tiếng nói ra,rập rình dáo mác.
    Con bàng hoàng ,ngơ ngác ngó xung quanh.
    Lũ bạn con,một vài thằng ngã xuống.
    Rất âm thầm như những giọt sương khuya.
    Làng quê con,tiêu điều trong lửa đạn.
    Đường đi về,nghẽn lối,phân chia.
    Con lớn lên,thấy mình bơ vơ quá.
    Mẹ cha xa.Bè bạn cũng nghi ngờ.
    Không chỗ nghỉ chân.Không nơi nương tựa.
    Riêng một mình cùng nỗi nhớ bao la.
    Vào lớp học mới biết mình còn trẻ.
    Còn tự do thở hít giữa thân tình.
    Thầy tha thứ cho con đừng gắt gỏng.
    Vì thế tình mỗi lúc một chông chênh...

    Trả lờiXóa