Thứ Năm, ngày 05 tháng 1 năm 2012

Tuổi trẻ cô đơn

          Tuần qua cộng đồng mạng đặt một câu hỏi rõ ràng về nghĩa khí của báo Tuổi Trẻ trước sự cần thiết đặt lên trang báo của mình về hậu thuẫn cho nhà báo Hoàng Khương đang bị tạm giam 4 tháng. Những tên tuổi nhà báo, nhà văn lớn như bác Nguyễn Quang Lập, Huy Đức, Hiệu Minh, Minh Quân, Bút Lông…đều có những bài viết xác đáng. Nhưng Tuổi Trẻ đang im lặng rất khó hiểu.
Ảnh chỉ minh họa, không liên quan đến bài viết
          Một câu hỏi lớn, chính nghĩa của Tuổi Trẻ được xây dựng từ lòng tin bạn đọc của tờ báo này đang ở đâu khi Hoàng Khương bị bắt, cả một tờ báo im lặng, nhưng mấy năm trước lúc nhà báo Nguyễn Văn Hải của Tuổi Trẻ bị khởi tố, tờ báo này đã đẩy mạnh những ngữ điệu ngôn từ chấn động bạn đọc mà mới đây có nhà báo điểm lại trên blog. Thời đó, ai cũng hiểu tấm lòng của tờ báo.
          Nhưng hôm nay, mùa đông như lạnh giá hơn khi bạn đọc thấy mỗi sáng thức ra, các tờ báo in của Tuổi Trẻ không đủ sức nóng từ máy in để sưởi ấm độc giả trước khắc nghiệt giá băng.
          Mọi giới đang được sử dụng thông tin từ cơ quan điều tra. Tất cả chưa ra tòa án, Hoàng Khương chưa có tội. Chỉ khi nào toàn tuyên án mới gọi là chuyện “chốt hạ”. Nhưng nhiều sự việc, khi án đã tuyên, vẫn còn bàn cãi dài lâu.
          Tuổi Trẻ từng là tờ báo mà tôi rất tin trong các cách tác nghiệp, và tôi tin họ có một quy trình chính nghĩa đầy nguyên tắc. Nhưng khi vụ việc Hoàng Khương bị khởi tố, người ta chỉ thấy một tuyên bố Tuổi Trẻ mời luật sư. Đó là lẽ đương nhiên của một cá nhân làm việc cho một cơ quan. Nói như bác Huy Đức, Hoàng Khương cần hậu thuẫn mạnh mẽ hơn từ cơ quan truyền thông như Tuổi Trẻ. Nhưng độc giả chờ mãi, thấy như Tuổi Trẻ cô đơn. Hoàn toàn cô đơn trước chính mình, trước cái bóng của mình. Tuổi Trẻ như ủ rủ ra, và đơn côi với gia tài vật chất đang có?
          Tuổi Trẻ từng có các tuyến bài rất hay được bạn đọc đánh giá cao và tạo ra các làn sóng xã hội nhân văn. Đó là bảo chứng của Tuổi Trẻ trong lòng bạn đọc. Còn nhớ, có nhiều bài báo, Tuổi Trẻ viết về việc các đơn vị Nhà nước cho thuê đất vàng, công sở tạo hiệu ứng rất cao, được nhiều người ủng hộ. Nhưng nay thấy Tuổi Trẻ đứng trước sự việc của bản thân, dường như sự cô đơn là cụm từ ám ảnh nhất lúc này.
          Tuổi Trẻ đang sở hữu tòa nhà lộng lẫy là cao ốc làm việc và cho thuê (Quechoa), nhưng ai biết, nếu Tuổi Trẻ đăng về lãng phí cao ốc đâu đó, mà nếu bị điều tra ngược lại, Tuổi Trẻ sẽ trả lời thế nào? Bởi công sản được sử dụng công, không được cho thuê dưới bất cứ hình thức nào. Một sự im lặng, Tuổi Trẻ mất Hoàng Khương, nếu thêm im lặng nữa, nửa tòa nhà cho thuê chắc gì giữ được danh giá?
          Giữa mùa đông này, thấy Tuổi Trẻ thật cô đơn.
Cu Làng Cát