Thứ Năm, ngày 05 tháng 1 năm 2012

Tuổi trẻ cô đơn

          Tuần qua cộng đồng mạng đặt một câu hỏi rõ ràng về nghĩa khí của báo Tuổi Trẻ trước sự cần thiết đặt lên trang báo của mình về hậu thuẫn cho nhà báo Hoàng Khương đang bị tạm giam 4 tháng. Những tên tuổi nhà báo, nhà văn lớn như bác Nguyễn Quang Lập, Huy Đức, Hiệu Minh, Minh Quân, Bút Lông…đều có những bài viết xác đáng. Nhưng Tuổi Trẻ đang im lặng rất khó hiểu.
Ảnh chỉ minh họa, không liên quan đến bài viết
          Một câu hỏi lớn, chính nghĩa của Tuổi Trẻ được xây dựng từ lòng tin bạn đọc của tờ báo này đang ở đâu khi Hoàng Khương bị bắt, cả một tờ báo im lặng, nhưng mấy năm trước lúc nhà báo Nguyễn Văn Hải của Tuổi Trẻ bị khởi tố, tờ báo này đã đẩy mạnh những ngữ điệu ngôn từ chấn động bạn đọc mà mới đây có nhà báo điểm lại trên blog. Thời đó, ai cũng hiểu tấm lòng của tờ báo.
          Nhưng hôm nay, mùa đông như lạnh giá hơn khi bạn đọc thấy mỗi sáng thức ra, các tờ báo in của Tuổi Trẻ không đủ sức nóng từ máy in để sưởi ấm độc giả trước khắc nghiệt giá băng.
          Mọi giới đang được sử dụng thông tin từ cơ quan điều tra. Tất cả chưa ra tòa án, Hoàng Khương chưa có tội. Chỉ khi nào toàn tuyên án mới gọi là chuyện “chốt hạ”. Nhưng nhiều sự việc, khi án đã tuyên, vẫn còn bàn cãi dài lâu.
          Tuổi Trẻ từng là tờ báo mà tôi rất tin trong các cách tác nghiệp, và tôi tin họ có một quy trình chính nghĩa đầy nguyên tắc. Nhưng khi vụ việc Hoàng Khương bị khởi tố, người ta chỉ thấy một tuyên bố Tuổi Trẻ mời luật sư. Đó là lẽ đương nhiên của một cá nhân làm việc cho một cơ quan. Nói như bác Huy Đức, Hoàng Khương cần hậu thuẫn mạnh mẽ hơn từ cơ quan truyền thông như Tuổi Trẻ. Nhưng độc giả chờ mãi, thấy như Tuổi Trẻ cô đơn. Hoàn toàn cô đơn trước chính mình, trước cái bóng của mình. Tuổi Trẻ như ủ rủ ra, và đơn côi với gia tài vật chất đang có?
          Tuổi Trẻ từng có các tuyến bài rất hay được bạn đọc đánh giá cao và tạo ra các làn sóng xã hội nhân văn. Đó là bảo chứng của Tuổi Trẻ trong lòng bạn đọc. Còn nhớ, có nhiều bài báo, Tuổi Trẻ viết về việc các đơn vị Nhà nước cho thuê đất vàng, công sở tạo hiệu ứng rất cao, được nhiều người ủng hộ. Nhưng nay thấy Tuổi Trẻ đứng trước sự việc của bản thân, dường như sự cô đơn là cụm từ ám ảnh nhất lúc này.
          Tuổi Trẻ đang sở hữu tòa nhà lộng lẫy là cao ốc làm việc và cho thuê (Quechoa), nhưng ai biết, nếu Tuổi Trẻ đăng về lãng phí cao ốc đâu đó, mà nếu bị điều tra ngược lại, Tuổi Trẻ sẽ trả lời thế nào? Bởi công sản được sử dụng công, không được cho thuê dưới bất cứ hình thức nào. Một sự im lặng, Tuổi Trẻ mất Hoàng Khương, nếu thêm im lặng nữa, nửa tòa nhà cho thuê chắc gì giữ được danh giá?
          Giữa mùa đông này, thấy Tuổi Trẻ thật cô đơn.
Cu Làng Cát

8 nhận xét:

  1. Thường thôi bạn à, khi cuộc sống không trong sáng thì ngại "sáng trong" là lẽ đương nhiên. Chắc các đồng chí ấy củng vậy thôi.

    Trả lờiXóa
  2. với tôi đọc báo tuổi trẻ vào mỗi sáng thức dậy, cùng ly cafe sáng mà lòng tôi háo hức nhiều khi quyên cả mùi vị thơm ngon của hương cafe. gần đây tôi không mua báo tuổi trẻ nữa vì tuổi trẻ đã hết một thời ... tuổi trẻ mà chỉ còn đăng lại những tin mà các báo khác đã đăng hoặc xào nấu lại... hoặc những tin lá cải ... buồn lắm nhưng đành chia tay với tuổi trẻ vì tôi phải mua báo dạo những 5000đ /tờ . tuổi trẻ có buồn không...khi bạn đọc lánh xa mình ... mong ngày gặp lại

    Trả lờiXóa
  3. Tuổi trẻ không còn tuổi trẻ nữa, tuổi già nó đến thì phải im lặng để giữ ghế chứ! Ôi, tấn trò đời. Ới ông Banzắc ơi, sao ông tài thế !

    Trả lờiXóa
  4. cô đơn là còn nhẹ, nhục nhã nữa là đằng khác. Gần mấy trăm cán bộ nhân viên nhà báo của TT còn dám vác mặt đi nhìn ai. Nên đổi tên Tuổi Trẻ thành tên tờ báo gì gì đó khác thôi, như "cướp, giết,hiếp Tuổi Trẻ" chẳng hạn...

    Trả lờiXóa
  5. Người cũng như mọi vật đều có một thời gọi là tuổi trẻ. Mấy năm trước, Tuổi trẻ còn trẻ nên đã có những kết quả năng động, rất trẻ. Năm tháng trôi qua…đến nay, tuy chưa lâu, nhưng Tuổi trẻ đã tự biểu hiện nét không còn trẻ của mình qua sự lù khù trong vụ nhà báo Hoàng Khang - một cộng tác viên đắc lực của mình. Càng có tuổi dường như người ta dễ trở thành ông bình vôi, thường xuyên lo sợ vu vơ, nhất là sợ được / bị ’ Thượng đế ’ điểm danh.

    Trả lờiXóa
  6. Xin lỗi bác CLC, tôi đánh lộn tên nhà báo Hoàng Khương, còm này thay còm trước. Cám ơn.
    ----------------
    Người cũng như mọi vật đều có một thời gọi là tuổi trẻ. Mấy năm trước, Tuổi trẻ còn trẻ nên đã có những kết quả năng động, rất trẻ. Năm tháng trôi qua…đến nay, tuy chưa lâu, nhưng Tuổi trẻ đã tự biểu hiện nét không còn trẻ của mình qua sự lù khù trong vụ nhà báo Hoàng Kh ương - một cộng tác viên đắc lực của mình. Càng có tuổi dường như người ta dễ trở thành ông bình vôi, thường xuyên lo sợ vu vơ, nhất là sợ được / bị ’ Thượng đế ’ điểm danh.

    Trả lờiXóa
  7. Tuổi Trẻ cũng như bất cứ tờ báo nào - đều được tự do "đi bên lề phải" đều được tự do "đăng những gì được phép đăng" Vì thế, trách TT đã "mất lửa" trong vụ nhà báo Hoàng Khương là chưa thấy được cái ý nghĩa "đầy đủ" của 4 từ: Tự do báo chí !
    Hơn nữa - Tổng biên tập của TT là ai ? và nay là ai ? Một cán bộ đoàn cốt cán chứ không phải là một nhà báo chuyên nghiệp - thế còn đòi hỏi được gì? khi mà ngài TBT không thể hiện được bản lĩnh của một nhà báo?
    Còn độc giả ? có mất hàng chục, thậm chí hàng trăm bạn đọc cũng hề gì ? vì thu nhập của tờ báo đâu phải do tiền bán báo? thế thôi !

    Trả lờiXóa
  8. tuổi trẻ ngày nay đã mất hoàn toàn lòng tin trong tôi khi phản ánh những vấn đề nóng bỏng của đất nước , những bài vở chỉ ăn theo nói leo các tờ báo khác , đã từ lâu tôi cắt bỏ báo tháng tờ tuổi trẻ .... thật đáng buồn ... ôi một thời oanh liệt còn đâu

    Trả lờiXóa